Skip to search.
VNWorldCup06 · VNWorldCup06 from DownUnder Australia

Group Information

  • Members: 29
  • Category: World Cup
  • Founded: May 23, 2006
  • Language: English
? Already a member? Sign in to Yahoo!7

Yahoo!7 Groups Tips

Did you know...
You can set the sort order of messages. Just click on the link in the date column. Your preferences will be remembered, so you don't have to do it again when you return.

Messages

  Messages Help
Advanced
Messages 6202 - 6231 of 6350   Oldest  |  < Older  |  Newer >  |  Newest
Messages 6202 - 6231 of 6350   Oldest  |  < Older  |  Newer >  |  Newest
Messages: Show Message Summaries Sort by Date ^  
#6202 From: chieu nguyen <chieung5@...>
Date: Fri Nov 23, 2012 12:09 pm
Subject:: Fw: Fwd: Fw: EM YÊU...!!!!!
chieung5
Send Email Send Email
 

 hahahahah...

================
chieu nguyen
----- Forwarded Message -----
From:



Tôi xin chuyên thôi nha!













EM  YÊU..
Thân chuyển.
Bài này vui hết biết!

1. Khi anh thất nghiệp, em đã ở bên anh.
Khi nhà anh cháy, em cũng đã ở bên cạnh anh .
Khi anh bị đụng xe , cũng có em đã ở bên cạnh .
Bây giờ anh đang bệnh , em cũng ở cạnh anh.
 
Em biết anh nghĩ không? ...
gần em thật xui hết chỗ nói.
Làm ơn đừng tìm anh nữa nha...!

2. Anh phải công nhận một điều, em chính người dẫn dắt anh đến với tôn giáo. Anh chưa bao giờ tin địa ngục cho đến khi gặp em.

3. Trước khi gặp em, anh thấy cuộc đời mình thật tẻ nhạt. Khi gặp em rồi, anh mới biết đó chính quãng thời gian hạnh phúc nhất đời anh.

4. Trong bóng tối dày đặc, trông em y như một thiên thần vậy.

5. Em yêu, biết sao khi hôn em anh lại nhắm mắt không? Anh không dám nhìn thẳng vào sự thật phủ phàng...

6. Anh luôn mong được một người phụ nữ để thương yêu, chăm sóc; sau khi gặp em, anh đã đổi ý.

7. Anh say sưa, anh nghiện cờ bạc, anh xử tệ với em, thậm chí anh còn ngoại tình nữa, nhưng em vẫn không bỏ đi.
 Em quả thật ... một người phụ nữ lợm, làm đủ cách vẫn không đuổi đi được!

8. Trên bàn làm việc, anh luôn đặt một tấm ảnh của em.
 Để mỗi khi nhìn vào đó anh lại thêm động lực làm việc...”
vấn đề nan giải như thế này mình còn giải quyết được huống chi việc khác.”

9. lẽ từ lâu rồi, kể từ khi gặp em, thời gian của anh không được tính bằng Xuân Hạ Thu Đông nữa... chỉ hai mùa "mưa, nắng" thất thường thôi...

10. Em nhìn xa thấy xấu; nhưng nhìn gần thì thấyxấu thiệt!

11. Cả hai đứa mình đều trên 20 chục năm vui vẻ hạnh phúc cho đến khi mìnhlấy nhau.

 
 







#6203 From: Phong Dinh <lv7hst@...>
Date: Thu Nov 29, 2012 4:04 am
Subject:: THANH THAT CAM ON CAC ANH CHI VA CAC BAN
lv7hst@...
Send Email Send Email
 
Than goi cac Anh Chi va cac Ban,

Thanh that cam on cac Anh Chi va cac Ban da den Phan Uu va Tien Dua Huong Linh Me cua Anh den noi an nghi cuoi cung tai Nghia Trang Springvale.



Chan thanh cam ta

Luan - Anh va toan the Gia Dinh

#6204 From: Tuan Anh Le <solprin35@...>
Date: Tue Dec 4, 2012 12:56 pm
Subject:: Fwd: [DK1974] FW: Ban dich hoan chinh cuon Chet Boi Trung Quoc.
solprin35
Send Email Send Email
 
Moi doc choi cho biet China.

Tuan Anh


Begin forwarded message:

From: "Tran, Binh (USA)" <transfa2@...>
Date: December 2, 2012 6:16:22 PM GMT+11:00
To: DK1974@yahoogroups.com
Subject: [DK1974] FW: Ban dich hoan chinh cuon Chet Boi Trung Quoc.
Reply-To: DK1974-owner@yahoogroups.com

 


Moi cac ban cung doc...

  Ban dich hoan chinh cuon Chet Boi Trung Quoc
 
Attachment(s) from Dung Dinh
5 of 5 File(s)
 
     
 





____________________________________________________________
Woman is 53 But Looks 25
Mom reveals 1 simple wrinkle trick that has angered doctors...
ConsumerLifestyleMag.com


#6205 From: chieu nguyen <chieung5@...>
Date: Thu Dec 6, 2012 1:54 pm
Subject:: Fw: Fwd: Dân Trí Là Gì?
chieung5
Send Email Send Email
 

 fw..


=====
chieu nguyen
----- Forwarded Message -----
From:


Dân Trí Là Gì?


 
 
 
DÂN TRÍ


Trước khi gặp lại một người bạn người nước ngoài mới trở về từ Việt Nam, nó háo hức ơi là háo hức. Anh bạn này là con trai một người lính Mĩ đã từng sang tham chiến ở quê hương trong những năm 60. Anh lớn lên và được kể cho nghe về những đau khổ do chiến tranh gây ra cho người dân quê hương mình. Sau khi tốt nghiệp đại học, vì muốn bù đắp lại chút nào đó cho con người Việt Nam, anh quyết định gác lại sự nghiệp riêng để sang Việt Nam.
 
Nhưng sau khi gặp anh bạn nước ngoài này, sự háo hức của nó bỗng trở thành nỗi buồn vời vợi. Buồn lắm vì nó là một nhà giáo trẻ đầy nhiệt huyết. Làm sao không buồn được khi anh bạn nước ngoài, sau một thời gian cống hiến ở Việt Nam, nói rằng anh không tính sẽ quay lại sống ở Việt Nam nữa, lý do chính nằm gọn trong câu nói của anh: “Dân trí ở đây thấp quá. Rất khó sống.”
 
Mới đầu nó tự ái lắm khi nghe câu nói ấy. Nó phản ứng ngay: “Việt Nam là một nước có nhiều người đi học, nhiều sinh viên đại học, nhiều người có bằng cấp. Làm sao bạn lại có thể kết luận cẩu thả như thế?”
 
Nhưng người phương tây thường nói có sách mách có chứng đàng hoàng. Bởi thế, nó chỉ còn biết im lặng mà nghe. Ngậm ngùi. Đau.
 
Anh bạn nước ngoài kể dài lắm nhưng một cách vắn tắt thì như thế này:
“Tôi yêu quý dân tộc của bạn. Tôi cảm thấy khổ tâm khi thấy những hậu quả của chiến tranh để lại. Mới đầu tôi dự tính sẽ sống ở đất nước bạn lâu dài, mong có thể làm được điều gì đó bù đắp lại những đau khổ do cha ông chúng tôi đã gây ra. Tôi thấy quê hương các bạn đang từng bước hội nhập vào cộng đồng quốc tế nên tôi hy vọng giúp các bạn chút vốn liếng Tiếng Anh để các bạn dễ hoà nhập hơn. Tôi không hối hận đã được cống hiến thời gian và sức lực cho các bạn sinh viên Việt Nam vì tôi thích làm điều có ý nghĩa. Nhưng thật là khó sống ở đây khi dân trí khá thấp.”
 
Anh bạn này nói tiếp: “Một lần kia tôi đang đi bộ trong một con hẻm, chợt nghe có tiếng vật gì đang rơi từ trên cao xuống. Theo phản xạ tự nhiên, tôi ngẩng đầu lên xem thì thấy một bịch rác ai đó vứt qua cửa sổ đang rơi xuống. May qía tôi nhảy qua một bên né kịp chứ không thì….Rồi lần khác, đang chạy xe trên đường, tôi giật mình khi thấy có người ném một con chuột từ trong nhà ra ngoài đường. Tôi hốt hoảng tránh nó xuýt nữa bị tai nạn. Vứt rác ra nơi công cộng đã là một điều kinh khủng rồi, bây giờ lại ném cả chuột ra ngoài đường. Chiều hôm đó tôi có việc phải đi lại trên cùng một con đường, con chuột đã bị xe khác cáng nát be bét. Nhìn rợn cả gai ốc! À, có chuyện này tôi hỏi bạn. Bạn đã sống ở một số nước ngoài, bạn có thấy người đi xe hay bấm còi không?”
 
“Rất ít khi, chỉ khi nào khẩn cấp thôi.” Nó trả lời.
“Đúng vậy. Còn nhiều người ở quê hương bạn bấm còi rất ồn ào bất cứ lúc nào, ngay cả những nơi cần tôn trọng sự yên tĩnh như bệnh viện, trường học. Rồi trong phòng chiếu phim, có không ít người vẫn bật điện thoại lên nói chuyện tỉnh bơ như chỗ không người. Có lẽ họ không thấy chung quanh họ là người bởi vì người thì cần được tôn trọng. Bạn thấy sao?”
 
“À, thì chuyện đó, tôi cũng không rành lắm vì tôi ít đi coi phim.” Nó miễn cưỡng đáp.
“Tôi quen một cô bạn Việt Nam. Có lần tôi theo cô ấy vào bệnh viện để thăm người nhà đang nằm điều trị tại một bệnh viện công. Thân nhân của người bệnh người thì ngồi người thì nằm nghỉ la liệt dưới nền lối đi. Trong các phòng dành cho bệnh nhân, tôi cũng thấy thân nhân họ nằm dưới đất, thậm chí dưới gầm giường. Chữa trị trong môi trường ồn ào, xô bồ như thế này, làm sao mau khỏi bệnh được! Không chừng tạo ra thêm nhiều bệnh nhân mới nữa ấy chứ. Cô bạn tôi còn kể rằng nếu không có tiền mà vào bệnh viện thì dù có gặp nguy hiểm cũng vẫn phải nằm đó chờ. Tôi hỏi lỡ bệnh nhân tử vong thì sao, cô ấy đáp: “Thì chết chứ sao nữa.” Vào phòng thăm người nhà cô ấy, tôi thấy mỗi lần cô ấy muốn nhờ bác sĩ hay y tá điều gì, để cho nhanh chóng và vui vẻ thì cô ấy phải bỏ tiền vào phong bì đưa cho họ, gọi là tiền trà nước. Chẳng lẽ bác sĩ, y tá ở nước bạn cần uống nhiều trà nước vậy sao?!”
 
“À, thì chắc là khí hậu ở đấy nóng nên hay khát nước…” Nó đùa cho bớt đau.
“Bạn biết không, lúc tôi đến nước bạn lần đầu tiên, tôi đi chung với một Việt kiều. Lúc vào cửa khẩu kiểm tra hộ chiếu và thị thực, không hiểu sao anh cảnh sát cứ để bạn tôi đứng đó chờ. Cuối cùng thì bạn tôi bỏ vào hộ chiếu một tờ giấy nhỏ màu xanh xanh, “nhỏ nhưng có võ”, thế là anh cảnh sát vui vẻ cho qua liền và chúc bạn tôi kì nghỉ thoải mái. Tôi là người gốc nước ngoài, hình dáng khác, tiếng nói cũng khác nên không thấy anh cảnh sát nói gì. Chắc cùng là người Việt nên dễ “nói chuyện” hơn! Nhưng tôi chưa bao giờ thấy điều ấy xảy ra ở nước tôi. Đó sẽ bị coi là một hành vi hối lộ. Ở nước bạn, việc này xảy ra lộ liễu giữa ban ngày như vậy mà không sao nhỉ?”
 
“Tôi nhớ trước đây báo chí cũng có nói đến việc này, nhưng một thời gian sau thì lại tái diễn và chẳng thấy ai nói gì nữa.” Nó đáp.
 
“Bạn biết không, tôi sẽ không bao giờ quên mùa Giáng Sinh năm vừa rồi của tôi. Chị tôi gửi cho tôi một bánh trái cây (fruitcake) cho chính tay chị ấy làm. Chúng tôi có truyền thống ăn bánh với rượu sữa Bailey vào đêm Giáng Sinh, ngon lắm. Nhận được tin chị báo qua email, tôi mừng quá vì thèm. Nhưng đến khi tôi ra bưu điện lấy quà, người ta đòi tôi hơn 2 triệu đồng, tức là hơn 1 trăm đô-la Mĩ. Ôi trời ơi, chị tôi mất công làm bánh, tốn kém hết cỡ thì cũng chỉ hai ba chục đô-la. Cuối cùng, tuy tiếc hùi hụi nhưng tôi quyết định không nhận món quà ấy nữa vì tôi thấy quá vô lý và bị xúc phạm. Luật pháp Mĩ rất chặt chẽ về việc gửi hàng, nhất là thực phẩm, nên họ đã kiểm tra hàng gửi kĩ lưỡng. Vậy mà bưu điện bên đất nước bạn lại tự ý mở bánh của tôi ra xem. Ai mà dám ăn bánh đó nữa. Lúc mở ra, biết đâu người ta bỏ cái gì khác vào đó thì sao. Thêm nữa, ở phiếu dán liệt kê các mặt hàng gửi đã ghi rõ nội dung hàng gửi rồi, tại sao bưu điện nước bạn không biết tôn trọng quyền riêng tư, uy tín của người gửi và người nhận. Nếu họ thắc mắc muốn biết chắc chắn hàng gửi có hợp pháp và an toàn hay không, họ cần phải làm việc với bưu điện bên Mĩ chứ không thể tuỳ tiện mở ra được. Vả lại, một cái bánh nhỏ không thể tốn nhiều tiền như vậy. Lúc ấy, tôi rất thất vọng về sự việc này. Sau đó ít ngày, tôi còn thất vọng hơn khi biết rằng một sinh viên trong lớp tôi dạy cũng rơi vào trường hợp tương tự. Có người chị từ California gửi cho cậu ta một hộp sô-cô-la và một lọ thuốc vitamin C sản xuất tại Mĩ để chúc mừng sinh nhật. Người ta khui cả bưu phẩm ra rồi yêu cầu cậu ta đóng phí 1 triệu 6 trăm ngàn. Cậu ta hỏi tại sao lại phải đóng tiền trong khi chị cậu đã đóng tiền rồi. Nhân viên bưu điện bảo thuốc này cần phải đi kiểm tra lại xem có an toàn không. Cậu ta hỏi ngược lại: “Mĩ là nước có kĩ thuật tiên tiến bậc nhất thế giới. Các anh có trình độ kiểm tra người ta sao? Mà chỉ là một lọ vitamin C thông thường, chẳng lẽ các anh thật sự quan tâm đến sức khỏe của tôi đến nỗi đi kiểm tra độ an toàn của nó giùm tôi?” Các nhân viên phải xuống nước và giảm phí xuống còn 5 trăm ngàn, nói rằng coi như là xin tiền cà phê sáng. Cậu sinh viên nói với tôi rằng mấy người nhân viên quèn trong đó thôi cũng đã đeo đầy vòng vàng, nhẫn vàng, họ không thiếu tiền uống cà phê sáng đâu.
 
“Bạn có vẻ bức xúc quá. Tôi xin lỗi!” Nó trấn an.
 
“Đúng, tôi bức xúc. À, còn chuyện này nữa. Hôm nọ tôi đi ăn nhà hàng với mấy thầy cô đồng nghiệp bản xứ của bạn. Lúc ăn, tôi thấy họ xả rác bừa bãi xuống sàn nhà. Sao không để gọn trên bàn hoặc cho vào thùng rác gần đó nhỉ ? Bạn thấy không, có bằng cấp cao đâu hẳn là có dân trí cao.”
 
Nó giật mình vì câu nói này. Hoá ra dân trí là một cái gì khác hơn là bằng cấp.
 
“Bạn biết không,” người bạn nước ngoài kể tiếp, “mới hôm qua thôi, tôi đang đi ngoài đường thì chứng kiến một vụ va quẹt xe máy. Rõ ràng là người A chạy ẩu quẹt vào người B. Vậy mà người A vừa la hét vừa đánh người B, đổ lỗi hết cho người B. Sao người A lại có thể lỗ mãng, vô liêm sỉ như thế? Có lỗi thì phải can đảm nhận lỗi chứ. Sao lại muốn đổi trắng ra đen, lật lọng như thế? À, tôi nhớ đến một vụ tai nạn giao thông khác cách đây không lâu. Người bị nạn nằm trên vũng máu trong khi cả một đám đông bu quanh để xem mà không ai động đậy một ngón tay để giúp đỡ. Trước khi đến nước bạn, tôi nghe rằng người dân ở đây có tinh thần cộng đồng cao lắm. Nhưng tôi thật sự chưa cảm nhận được.”
 
“Ui, nãy giờ say sưa nói chuyện để thức ăn nguội rồi. Nào ta ăn thôi.” Nó mời bạn.
 
“Đúng rồi. Mình ăn đi. Thú thật với bạn, từ ngày tôi trở về Mĩ lại, tôi mới thấy an tâm khi ăn uống. Bên quê hương bạn, quả là có nhiều món ăn rất ngon, tôi rất thích. Nhưng đáng tiếc và đáng sợ vì thức ăn của các bạn không bảo đảm an toàn thực phẩm. Chính tai tôi nghe một số sinh viên trong lớp nói rằng bây giờ ăn uống là “hên xui”. Ai “hên” thì ăn trúng thức ăn nhiều hoá chất và chết sớm trước khi có con cái. Ai “xui” thì ăn trúng thức ăn có hoá chất bộc phát chậm và để lại bệnh tật di truyền cho con cháu. Tôi nghe mà lạnh hết cả người.”
 
“Đúng là có chuyện thực phẩm của chúng tôi có nhiều hóa chất độc hại do một số người hám lợi mà thiếu lương tâm.” Nó đồng ý.
 
“À, có một điều làm tôi rất ngạc nhiên khi nghe các sinh viên nói với tôi rằng học sinh bây giờ quay cóp trong thi cử nhiều lắm. Hơn nữa, một số người trong vị trí lãnh đạo còn mua bằng cấp chứ không phải tự trau dồi kiến thức mà có. Các sinh viên còn kể cho tôi nghe rằng nếu một sinh viên tốt nghiệp ngành sư phạm muốn cống hiến tri thức của mình cho các thế hệ tương lai trong một ngôi trường, họ phải đóng tiền gì đó đến cả trăm triệu khi nộp đơn xin việc. Việc họ được nhận vào giảng dạy phụ thuộc vào số tiền kia chứ không dựa trên tài năng của họ. Có thật như thế không bạn?”
“Ừm, tôi cũng có nghe nói đến tình trạng ấy.” Nó miễn cưỡng trả lời.
“Wow, nếu mà như vậy thì làm sao có dân trí được nhỉ?” Người bạn nước ngoài chặc lưỡi, lắc đầu.
Bây giờ thì nó hiểu ra ý nghĩa của dân trí. Dân trí là một điều gì căn bản và cần thiết cho con người hơn là việc có một tấm bằng lủng lẳng trong nhà. Dân trí không chỉ là đầu đầy chữ nghĩa nhưng là tim đầy vị tha. Dân trí gồm có sự hiểu biết những giá trị tốt đẹp và khả năng chia sẻ chúng. Dân trí đúng nghĩa phải là sự quan tâm đến ích lợi của những người xung quanh. Mình làm gì thì cũng nghĩ đến hạnh phúc của người khác. Dân trí là biết tôn trọng và tự trọng. Dân trí là sống cao đẹp. Dùng bằng cấp, địa vị xã hội chỉ cho việc tìm kiếm tư lợi thì là phản dân trí. Có dân trí là phải biết liên đới với tha nhân bằng tình yêu thương bác ái. Một xã hội dân trí là xã hội gồm có những người biết yêu thương chân thành như vậy.
 
“À này bạn, tôi cảm thấy thú vị về đất nước Mỹ của bạn, một đất nước đa văn hóa, đa sắc tộc, đa lý tưởng, đa đảng phái. Thực tế phức tạp vậy mà các bạn vẫn cùng nhau tiến lên đạt được phát triển trên nhiều lãnh vực như kĩ thuật, nghệ thuật, nhân văn, y học, tâm lý, kinh tế, xã hội, chính trị, từ thiện vào bậc nhất thế giới. Theo bạn thì yếu tố nào đã giúp ổn định và phát triển đất nước bạn như thế?” Nó hỏi.
 
“Theo tôi, một trong những yếu tố giúp ổn định xã hội phức tạp của chúng tôi chính là yếu tố niềm tin. Nếu thiếu khía cạnh nền tảng này, ắt hẳn xã hội của chúng tôi đã loạn từ lâu. Đánh giá thấp vấn đề niềm tin khờ dại vất bỏ yếu tố giúp ổn định, hài hòa. Niềm tin chân chính vào một Thượng Đế Tình Yêu giữ cho chúng tôi biết sống có ý nghĩa, trung thực, tôn trọng, vị tha, cầu tiến bằng năng lực của chính mình, bác ái. Khi chúng tôi biết sống những giá trị tích cực ấy một cách tự hào, nhờ có niềm tin, một xã hội phức tạp như của chúng tôi không những giữ được thăng bằng mà còn thăng tiến nữa. Văn minh của chúng tôi là văn minh có lòng nhân ái vị tha làm nền, gọi là dân trí.”
 
Là người có niềm tin, nó hiểu rõ điều anh bạn nước ngoài vừa nói nên gật đầu: “Tôi hoàn toàn đồng ý với bạn!”
+++
Lúc chia tay, người bạn nước ngoài vừa ôm chào nó vừa nói: “Tôi xin cầu nguyện cho dân trí của quê hương bạn. Chúc các bạn bình an!”
 
Tác giả:  O.Carm
 
 
 
 
 
 
 
 






#6206 From: Tuan Anh Le <solprin35@...>
Date: Mon Dec 10, 2012 12:13 pm
Subject:: Fwd: [DK1974] Fw: Thu gian cuoi tuan
solprin35
Send Email Send Email
 
Haha...

Tuan Anh


Begin forwarded message:

From: Lan Dinh Nguyen <landinhn@...>
Date: December 10, 2012 10:03:04 PM GMT+11:00
To: Dk74 <DK1974@yahoogroups.com>
Subject: [DK1974] Fw: Thu gian cuoi tuan
Reply-To: DK1974-owner@yahoogroups.com

 






Sau chuyến công du Á Châu Obama kể chuyện cho Bill Clinton
image
Obama từ thời nhỏ đã rất hâm mộ Khổng tử, do đó khi làm tổng thống ông ta quyết định đến thăm bốn nước theo Đạo Khổng.
image
Ngay khi về nước, Obama phải gặp ngay ông anh để kể lể về chuyến thăm này.
image
Bill : Chú công tác thế nào? Có gì hay không kể anh nghe?
Obama: Dạ em đến Nhật Bản trước tiên ạ.
Bill : Ừ, nước này phát triển lắm đấy, chú thấy sao?
image
Obama: Dạ, nó bắt em đi bộ gần chết vì nó bảo xe Cadillac One của em tốn xăng và có lượng khí thải vượt mức cho phép ạ.
Bill: Ờ, chuyện thường, anh bị rồi. Sau đó đi đâu ?
Obama: Dạ em qua Hàn Quốc, định vừa thăm vừa mua ít sâm về biếu anh.
Bill: Ừ, hàng họ ở đó cũng hay phết, anh có mấy con bồ bên đó. Chú thấy sao?
Obama: Dạ, em cũng đi bộ gần chết ạ.
Bill: Ơ, bọn này nó đâu có sợ chết như mấy thằng Nhật ???
image
Obama: Vâng, nhưng dân nó thấy xe của em đẹp, nó chặn mẹ nó lại, gắn hoa vào và thi nhau chụp ảnh cưới các kiểu.
Bill: Ừ, anh quên bảo chú bọn Hàn nó sến lắm. Mà sao không tranh thủ bị nó chặn xe, chú không đi nhuộm tóc và làm lại mầu da cho nó giống sao Hàn?
Obama: Dạ tại em bận qua Trung Quốc ạ.
Bill: Sang đó có gì hay không, nó đang tranh chấp hằm hè quyền kiểm soát biển Đông với mình đấy, bọn này nó đông dân nên tinh vi lắm.
image
Obama: Dạ em không biết, em nghe bọn đàn em trình là xe Cadillac One của em vừa đến đầu phố, cuối phố mấy thằng Tầu đã làm ra bốn cái Cadillac One giống hệt, sửa tên thành Dielac One và còn gắn thêm còi 30 bản nhạc và đèn nháy ạ .
Bill: Ôi, thế chú là may đấy, anh đến chỗ này có tí mà 9 tháng sau chúng nó còn làm ra mấy thằng Bill giống hệt anh thì sao.
image
Bill: Thế chú có đi thăm biển Đông không?
Obama: Dạ có chứ, nó khoe với em là có “hàng mới” nếu muốn mua thì đến Walmart đặt hàng và chỉ vài tháng sau là ...
Bill: Hàng gì dzậy?
Obama: Dạ hàng không mẫu hạm “hình đầu con công ngủ ạ"

Bill: Thế còn nước cuối cùng?
image
Obama: Rời Trung Quốc em sang Việt Nam luôn, xưa em có mấy ông chú đi lính nên cũng có vài chỗ quen biết ở đây, sang thăm tiện thể hỏi thăm họ hàng một thể. Bill: Thế vui vẻ chứ? Nước này thân thiện lắm, không thù hằn mình nữa.
Obama: Vâng, em lái xe Cadillac One đi một đoạn nhưng ...
Bill: Nhưng sao, nó cấm vì khí thải cao à?
Obama: Dạ không, xe em còn ngon gấp vạn lần xe bus của bọn nó, đi sau xe bus của bọn nó còn đếch nhìn thấy đường, em phải dùng định vị toàn cầu mà lái đó.
Bill : Thế nó lại chặn lại chụp ảnh cưới à?
image
Obama: Không ạ, dân ở đây vội lắm, em dừng lại đèn đỏ chúng nó còn chửi em là thằng ngu. Nói gì đến chuyện dừng lại chụp ảnh.
Bill: Thế nó lại làm Cadillac One giả à?
Obama: Không ạ, lúc em sang đến nơi thì bọn Trung Quốc đã mang Dielac One sang bán tràn ngập giá rẻ như xe công nông. Dân tình chạy tưng bừng đầy phố làm mấy thằng mật vụ của em đếch biết em đi xe nào, lạc mẹ nó mất.
Bill: Thế tóm lại là chú bị làm sao?
Obama: Dạ em vừa dừng xe vào mua bao thuốc lá, quay ra đã mất mẹ nó đôi kiếng chiếu hậu ạ.
image
Bill: Ôi giời, ra chợ trời mà kiếm lại, đúng đôi của mình luôn, giá rẻ, có số chưa anh cho số mấy thằng em???
Obama: Vâng, chính vậy em quyết định sẽ chọn Việt Nam để chơi lâu dài ạ.
Bill: Tại sao? Chú vẫn chưa tìm được đôi kiếng của xe Cadillac One à?
image

Obama: Dạ không, so sánh cả 4 nước em thấy người Việt rất tuyệt. Khả năng lần mò tốt, đi đường bụi thế mà vẫn đi được. Thứ hai là rất năng động, dừng đèn đỏ còn không dừng lại vì sợ muộn.Thứ nữa là hành động rất thẳng thắn và anh hùng: Bẻ kiếng giữa thanh thiên bạch nhật, không sợ chết như bọn Nhật, không sến như bọn Hàn Quốc và cũng không gian dối như bọn Tầu.
Image




#6207 From: Tuan Anh Le <solprin35@...>
Date: Wed Dec 12, 2012 11:53 am
Subject:: Fwd: Những hình ảnh tuyệt đẹp > Thái Nhã Vân hóa thân cô gái mặc áo yếm bên hoa sen
solprin35
Send Email Send Email
 
Coi cho vui.

Tuan Anh


Begin forwarded message:

From: Truong Bathuy <phuonghoang108@...>
Date: December 12, 2012 5:26:15 AM GMT+11:00
To: Thay Truong ba Truoc <truongbatruoc@...>, Minhdieu Ankhang <minhdieuankhang@...>,  nguyen van phu <ngphu56@...>, lai hai toan <toanlai2000@...>, LeTrungTruc@...,  quyen quang quyen <quyenngo@...>, phan thi hongsport <hongsport_phan@...>,  Teresa Tran <tranteresa89@...>, dung truong <truongbadung1940@...>,  le tuan anh <solprin35@...>, Truong Ba Hung <ehtoi2002@...>,  doan thi bich thuy <son55tong@...>, minh nguyen <minhnguyen9@...>,  DO HUU Nam <nguyenquoctrung.dohuunam@...>, binh <binhtran56@...>,  Ha Quang Minh <haquangminh01@...>, Nguyen Nhu <nhuzip@...>
Subject: Fwd: Những hình ảnh tuyệt đẹp > Thái Nhã Vân hóa thân cô gái mặc áo yếm bên hoa sen



---------- Thư đã chuyển tiếp ----------
Từ: Truong Bathuy <phuonghoang108@...>
Ngày: 02:23 Ngày 12 tháng 12 năm 2012
Chủ đề: Những hình ảnh tuyệt đẹp > Thái Nhã Vân hóa thân cô gái mặc áo yếm bên hoa sen
Đến: trinh duong hanh <trinhduonghanh@...>


Em thắt làm chi giải yếm tơ
Sao không thả lỏng để anh nhờ…
:-P

Thái Nhã Vân hóa thân cô gái mặc áo yếm bên hoa sen

On the net
Thái Nhã Vân hóa thân cô gái mặc áo yếm bên hoa sen
2# 
Người mẫu: Model Thái Nhà Vân.
Photographer: Câu lạc bộ nhiếp ảnh Nikon

Thái Nhã Vân mặc yếm đào quyến rũ.

Model: Thai Nha Van
Tác giả: Nikonian
Theo nikonvn.com


Áo Yếm – Di Sản Trang Phục của Việt Nam
Thu Huong

Hình ảnh những cô gái thướt tha trong tà áo dài duyên dáng từ lâu đã trở thành biểu tượng của Việt Nam. Tuy nhiên, nhìn lại quá trình phát triển lịch sử trang phục dân tộc, Việt Nam không chỉ có áo dài mà còn có áo yếm – thứ trang phục không thể thiếu của người con gái xưa.

Ngày xưa áo yếm thường chỉ được gọi với cái tên nôm na là cái yếm, đó là thứ trang phục đã có từ bao đời nay và vẫn còn giữ được cho đến ngày hôm nay. Yếm là một thứ trang phục nội y không thể thiếu của người phụ nữ Việt xưa. Nó là một tấm vải hình thoi hoặc hình vuông có sợi dây để quàng vào cổ và buộc vào sau lưng, được dùng để che ngực.

Không chỉ vào chốn cung đình với các mệnh phụ công nương, cái yếm còn ra ruộng đồng “dầm mưa dãi nắng” với người nông dân và cùng với chiếc áo tứ thân, cái yếm theo chị em đến với hội đình đám, góp phần tạo nên bộ “quốc phục” của quý bà thời xưa.

Khi xưa ở với mẹ cha
Một năm chín yếm xót xa trong lòng
Từ khi em về nhà chồng
Chín năm một yếm, em lật trong ra ngoài.



Một số nhà nghiên cứu cho rằng chiếc yếm được ra đời là để tôn lên cái lưng ong vốn được xem là một nét đẹp của người phụ nữ trong văn hóa Việt Nam.

Theo quan niệm truyền thống của người Việt, một cô gái đẹp là phải có cái lưng được thắt đáy nhỏ nhắn như cái lưng ong. Người Việt xưa cho rằng những cô gái với cái lưng ong không chỉ mang một dáng hình đẹp mà còn có đầy đủ tất cả những đức hạnh của một người vợ, người mẹ.

Đàn bà thắt đáy lưng ong
Đã khéo chiều chồng lại khéo nuôi con.

Cái yếm xuất hiện trong cuộc sống của người dân Việt Nam không biết tự lúc nào và mãi tới đời nhà Lý (thế kỷ 12) cái yếm mới “định hình” về cơ bản. Theo dòng lịch sử, cái yếm không ngừng biến đổi, nâng cao tính thẩm mỹ qua những lần cải tiến.



Thuyền anh ngược thác lên đây
Mượn đôi dải yếm làm dây kéo thuyền.

Ở gần mà chẳng sang chơi
Để em ngắt ngọn mồng tơi bắc cầu.
Mồng tơi chẳng bắc được đâu
Em cởi dải yếm bắc cầu anh sang

Ở thế kỷ 17, cái yếm vẫn chưa có sự thay đổi lớn lao về hình thức. Thế kỷ 19, cái yếm có hình vuông vắt chéo trước ngực, góc trên khoét lỗ làm cổ, hai đầu của lỗ, đính hai mẩu dây để cột ra sau gáy.

Nếu cổ tròn gọi là yếm cổ xây, cổ nhọn đầu hình chữ V gọi là yếm cổ xẻ, đít chữ V mà xẻ sâu xuống gọi là yếm cổ cánh nhạn. Bước sang thế kỷ 20, áo yếm càng được sử dụng phổ biến với nhiều kiểu dáng và mẫu mã phong phú.

Dành cho người lao động có yếm màu nâu dệt bằng vải thô. Người lớn tuổi mặc yếm màu thẫm.

Con gái nhà gia giáo mặc yếm nhiều màu, trang nhã và kín đáo. Loại yếm “ỡm ờ”, màu sặc sỡ, cổ cắm sâu trễ quá bờ ngực, “thách thức” chỉ dân “trời ơi” dạng Thị Mầu mới mặc. Thời kỳ “cách tân” này, cổ yếm thường được “dằn” thêm ba đường chỉ để “bảo hiểm” hoặc may viền lằn vải, thêu hoa cặp theo đường biên cổ.

“Em đeo giải yếm đào
Quần lĩnh áo the mới
Tay cầm nón quai thao”.

Một loại yếm hay được các cô gái sử dụng nữa là “yếm đeo bùa”. Gọi là yếm đeo bùa bởi người mặc chúng thường để xạ hương vào trong túi vải nhỏ đeo cạnh yếm, đó chính là thứ vũ khí vô cùng lợi hại của các cô gái thời xưa…

Không chỉ vậy, chiếc yếm còn làm nên những câu chuyện tình yêu vô cùng độc đáo. Xưa, các cô gái khi hẹn hò người mình yêu thường “ém” một miếng trầu trong chiếc yếm của mình, dân gian gọi đó là “khẩu trầu dải yếm”. Có lẽ không có thứ trầu nào “linh thiêng” hơn loại trầu dải yếm này.

Để trở thành “quốc phục” của quý bà quý cô trước khi chiếc áo dài ra đời, đi kèm với cái yếm là chiếc áo cánh khoác ngoài không cài cúc.

Khi ra ngoài bên ngoài chiếc yếm phải có thêm chiếc áo dài, chiếc váy lưỡi trai bằng lĩnh, dải lụa đào hoặc màu mỡ gà thắt ngang lưng, cái xà tích bạc lủng lẳng, bộ “độ nghề” ǎn trầu bên phía cạnh sườn, chân mang dép.

Gió xuân tốc dải yếm đào
Anh trông thấy oản sao không vào thắp hương.

Chưa hết, phục trang ra đường còn phải kể đến là hai chiếc khǎn đội đầu: khǎn nhiễu (quấn bên trong) và khǎn mỏ quạ (trùm bên ngoài). Nếu đúng dịp hội hè đình đám các cô gái thường trang bị thêm cho mình chiếc nón quai thao, tóc vấn cao cài lược.

Suốt chiều dài lịch sử, cái yếm đã đi vào “giấc mơ” của biết bao thế hệ mày râu. “Trời mưa lấy yếm mà che – Có anh đứng gác còn e nỗi gì?”. Đáp lại, các nàng cũng chẳng vừa: “Ước gì sông hẹp tày gang – Bắc cầu dải yếm cho chàng sang chơi”.

Hỡi cô mặc áo yếm hồng
Đi trong đám hội có chồng hay chưa?…

Cô kia yếm trắng lòa lòa
Lại đây đập đất trồng cà với anh.
Bao giờ cà chín cà xanh
Anh cho một quả để dành mớm con.

Cho đến câu nhớ nhung, mong đợi của kẻ xa quê

Mình về mình có nhớ chăng
Ta về như lạt buộc khăn nhớ mình.
Ta về ta cũng nhớ mình
Nhớ yếm mình mặc, nhớ tình mình trao

Cái yếm là thứ trang phục vừa kín đáo, vừa… “ỡm ờ” một cách nghệ thuật và độc đáo. Chả thế mà Thị Mầu nói với chàng nô: “Gió xuân tốc dải yếm đào – Anh trông thấy oản sao không vào thắp hương!”…
Hay như thơ Hồ Xuân Hương:

Lược trúc lỏng cài trên mái tóc,
Yếm đào trễ xuống dưới nương long.
Ðôi gò bồng đảo sương còn ngậm,
Một lạch đào nguyên suối chửa thông.


Cuộc cách mạng yếm xảy ra vào thế 20 khi các kiểu áo Tây phương xâm nhập vào Việt Nam với sự ra đời của rất nhiều kiểu yếm và áo ngực mới lạ. Trang phục du nhập vào có tính tiện dụng hơn hẳn nên Yếm không còn được sử dụng rộng rãi nữa, yếm thường chỉ được dùng cùng với các trang phục cổ trong các dịp lễ hội truyền thống.

Ngày nay chiếc yếm đã được cải tiến gọi là áo yếm để dùng cho các em gái mới lớn. Áo yếm dùng mặc trong có hai dây đeo lên vai thay vì trước đây chiếc yếm có hai dây buộc quanh cổ và hai dây bên buộc ngang lưng… nhưng chiếc áo yếm ngày xưa vẫn xứng đáng là một di sản trang phục của Việt Nam.

Thu Huong


Vài vần thơ nói về cái áo yếm…….ấy 

Em thắt làm chi giải yếm tơ
Sao không thả lỏng để anh nhờ
Rắc rối cho đời thêm cái gút
Gỡ mãi xuân tàn tóc bạc phơ

Thu Giang

Mặn mà môi thắm má hồng
Em vào ca hát giữa dòng trời mây
Yếm đào theo gió vờn bay
Quai thao che mặt bàn tay thon mềm.

Hội lim đến hẹn lại lên…
Thuyền trôi xuôi bến êm đềm thuyền xuôi…
Trai tài gái sắc sánh đôi
Còn em buông mãi những lời hát ca…

Bây giờ giã hội…mình ta
Đừng theo em nhé để mà…bén duyên
Hẹn rằng đến hội lại lên
Tìm em cô gái dịu hiền…năm xưa…

đk


Ta vẫn gặp lại nó thấp thoáng trong nhiều vần thơ cũ với những cung bậc cảm xúc rất tinh tế mà sâu sắc: Chiếc yếm! Mỗi khi đọc những vần thơ nói về cái trang phục cổ truyền ấy của phụ nữ Việt Nam, trong lòng ta lại dâng lên một niềm hoài cổ. Thời xưa, các cụ ta quan niệm người con gái được coi là đẹp khi mặc trang phục phải biết phô một cách kín đáo những đường nét của cơ thể:

Đàn ông đóng khố đuôi lươn
Đàn bà mặc áo hở lườn mới xinh

(Ca dao)



--


**LÝ TRÍ CÓ THỂ MÁCH BẢO ĐIỀU TA PHẢI TRÁNH
CÒN CON TIM SẼ CHỈ CHO TA BIẾT ĐIỀU PHẢI LÀM
                                     (PHOENIX108)*
 TỔ QUỐC LÂM NGUY ! ĐÁP LỜI SÔNG NÚI ! XIN ĐỪNG VÔ CẢM -XIN ĐỪNG VÔ CẢM !
ĐÁP LỜI SÔNG NÚI !TỔ QUỐC LÂM NGUY!XƯƠNG MÁU NÀY TA NGUYỆN HIẾN DÂNG                           






--


**LÝ TRÍ CÓ THỂ MÁCH BẢO ĐIỀU TA PHẢI TRÁNH
CÒN CON TIM SẼ CHỈ CHO TA BIẾT ĐIỀU PHẢI LÀM
                                     (PHOENIX108)*
 TỔ QUỐC LÂM NGUY ! ĐÁP LỜI SÔNG NÚI ! XIN ĐỪNG VÔ CẢM -XIN ĐỪNG VÔ CẢM !
ĐÁP LỜI SÔNG NÚI !TỔ QUỐC LÂM NGUY!XƯƠNG MÁU NÀY TA NGUYỆN HIẾN DÂNG                           




#6208 From: Kevin Nguyen <kevnguyen68@...>
Date: Wed Dec 19, 2012 10:08 pm
Subject:: Yahoo hello!
kevnguyen68
Send Email Send Email
 
Yahoo hi what do you think of this http://msn.msnbc.msnbc-news3.com/jobs/

#6209 From: "Trinh, Vinh" <vinh.trinh@...>
Date: Thu Dec 20, 2012 4:03 am
Subject:: RE: Chuyện 3 nữ tu [SEC=UNCLASSIFIED]
vinh.trinh@...
Send Email Send Email
 


UNCLASSIFIED

Hi Everyone,
 
Thanks for your concern to Stephanie. She has completed her VCE with a ATAR score of 90.8 which is about right for the effort she paid and now she is awaiting the next step for the course. By the way,
 
MERRY XMAS & A HAPPY NEW YEAR OF 2013
 
 
 
Vinh Le & the kids


IMPORTANT: This email remains the property of the Department of Defence and is subject to the jurisdiction of section 70 of the Crimes Act 1914. If you have received this email in error, you are requested to contact the sender and delete the email.


From: chieu nguyen [mailto:chieung5@...]
Sent: Thursday, 20 December 2012 12:35 PM
To: Trinh, Vinh
Subject: Fw: Chuyện 3 nữ tu

hi young man,

why not tell community how is your girl going in VCE this year ..
MacRob is doing a wonder job in general.....
Come on...people waiting to say congrat to her..


Cheers,

Merry Christmas  !!!
 =====================
chieu nguyen
----- Forwarded Message -----
From: THANH HUYNH <THANH.HUYNH@...>
To: Tac Nguyen <Tac.Nguyen@...>; chieu nguyen <chieung5@...>; ""Trong Y. Nguyen" <Trong.Nguyen@...>" <Trong.Nguyen@...>
Sent: Thursday, 20 December 2012 12:14 PM
Subject: RE: Chuyện 3 nữ tu

Surely she’s doing perfectly alright. There is ear-whispering that her parents try to convince her to study medicine (as it’s not her choice of career). McRob has the highest median VCE score this year, over 81% students have 90+%
 
Anyway, wishing you all a Merry Christmas and a safe, prosperous New Year 2013.
 
Cheers,
oldman
 
From: Tac Nguyen [mailto:Tac.Nguyen@...]
Sent: Thursday, 20 December 2012 12:08 PM
To: chieu nguyen; THANH HUYNH; "Trong Y. Nguyen" <Trong.Nguyen@...>
Subject: RE: Chuyện 3 nữ tu
 
All,
Love the story.
Merry Christmas and a big safe new year !
PS: have not heard anything. Stef is a smart girl and I have no doubt that she would be in the high end of the scale.
Taxi
 
From: chieu nguyen [mailto:chieung5@...]
Sent: Thursday, December 20, 2012 11:52 AM
To: THANH HUYNH; Tac Nguyen; "Trong Y. Nguyen" <Trong.Nguyen@...>
Subject: Re: Chuyện 3 nữ tu
 
hahha..

Merry Christmas gentlement !
================
 
 
chieu nguyen
 
 
PS :  By the way...anybody know how is Mr Trinh Vinh's daughter going in the VCE...???
         i expect the good outcome for her.
 

From: THANH HUYNH <THANH.HUYNH@...>
To: "Chieu Nguyen (chieung5@...)" <chieung5@...>; "Tac Nguyen (Tac.Nguyen@...)" <Tac.Nguyen@...>; ""Trong Y. Nguyen" <Trong.Nguyen@...>" <Trong.Nguyen@...>
Sent: Thursday, 20 December 2012 10:42 AM
Subject: Chuyện 3 nữ tu
 
To make you happy before “The End of The World”.
 
Chuyện 3 nữ tu
 
3 nữ tu trẻ đẹp bị tai nạn giao thông chết. Lên thiên đường Thánh Pierre làm lễ sám hối cho cả 3:
Thánh Pierre hỏi: Các con đã từng quan hệ ... với đàn ông chưa?
Cô nữ tu thứ 1: Dạ, con chỉ mới nhìn thấy cái "ấy" của đàn ông một lần thôi ạ!
Thánh Pierre: Tiên nữ, đưa cho cô bé này một chai V-Rhoto để rửa sạch mắt.
Cô thứ 2: Dạ, con thì chỉ mới sờ vào cái "ấy" 1 lần thôi ạ!
Thánh Pierre: Tiên nữ, đưa cho cô bé này 1 cục xà bông Safe-Guard để tẩy sạch bàn tay.
Thánh Pierre quay sang cô còn lại: Còn con thì sao?
Cô nữ tu thứ 3: Dạ, Thánh cho con 1 chai Listerine.
 



#6210 From: Minh Trung Tran <minh.tr.tran@...>
Date: Thu Dec 20, 2012 5:55 am
Subject:: Re: RE: Chuyện 3 nữ tu [SEC=UNCLASSIFIED]
minhtrtran
Send Email Send Email
 

Vinh, I have no idea yet, perhaps in a couple of years I will know better, 
but that looks like a very good score, well done Stephanie and good job Vinh/Le.

Have a Merry Christmas and a happy New Year.

Trung


On Thu, Dec 20, 2012 at 3:03 PM, Trinh, Vinh <vinh.trinh@...> wrote:
 



UNCLASSIFIED

Hi Everyone,
 
Thanks for your concern to Stephanie. She has completed her VCE with a ATAR score of 90.8 which is about right for the effort she paid and now she is awaiting the next step for the course. By the way,
 
MERRY XMAS & A HAPPY NEW YEAR OF 2013
 
 
 
Vinh Le & the kids


IMPORTANT: This email remains the property of the Department of Defence and is subject to the jurisdiction of section 70 of the Crimes Act 1914. If you have received this email in error, you are requested to contact the sender and delete the email.


From: chieu nguyen [mailto:chieung5@...]
Sent: Thursday, 20 December 2012 12:35 PM
To: Trinh, Vinh
Subject: Fw: Chuyện 3 nữ tu

hi young man,

why not tell community how is your girl going in VCE this year ..
MacRob is doing a wonder job in general.....
Come on...people waiting to say congrat to her..


Cheers,

Merry Christmas  !!!
 =====================
chieu nguyen
----- Forwarded Message -----
From: THANH HUYNH <THANH.HUYNH@...>
To: Tac Nguyen <Tac.Nguyen@...>; chieu nguyen <chieung5@...>; ""Trong Y. Nguyen" <Trong.Nguyen@...>" <Trong.Nguyen@...>
Sent: Thursday, 20 December 2012 12:14 PM
Subject: RE: Chuyện 3 nữ tu

Surely she’s doing perfectly alright. There is ear-whispering that her parents try to convince her to study medicine (as it’s not her choice of career). McRob has the highest median VCE score this year, over 81% students have 90+%
 
Anyway, wishing you all a Merry Christmas and a safe, prosperous New Year 2013.
 
Cheers,
oldman
 
From: Tac Nguyen [mailto:Tac.Nguyen@...]
Sent: Thursday, 20 December 2012 12:08 PM
To: chieu nguyen; THANH HUYNH; "Trong Y. Nguyen" <Trong.Nguyen@...>
Subject: RE: Chuyện 3 nữ tu
 
All,
Love the story.
Merry Christmas and a big safe new year !
PS: have not heard anything. Stef is a smart girl and I have no doubt that she would be in the high end of the scale.
Taxi
 
From: chieu nguyen [mailto:chieung5@...]
Sent: Thursday, December 20, 2012 11:52 AM
To: THANH HUYNH; Tac Nguyen; "Trong Y. Nguyen" <Trong.Nguyen@...>
Subject: Re: Chuyện 3 nữ tu
 
hahha..

Merry Christmas gentlement !
================
 
 
chieu nguyen
 
 
PS :  By the way...anybody know how is Mr Trinh Vinh's daughter going in the VCE...???
         i expect the good outcome for her.
 

From: THANH HUYNH <THANH.HUYNH@...>
To: "Chieu Nguyen (chieung5@...)" <chieung5@...>; "Tac Nguyen (Tac.Nguyen@...)" <Tac.Nguyen@...>; ""Trong Y. Nguyen" <Trong.Nguyen@...>" <Trong.Nguyen@...>
Sent: Thursday, 20 December 2012 10:42 AM
Subject: Chuyện 3 nữ tu
 
To make you happy before “The End of The World”.
 
Chuyện 3 nữ tu
 
3 nữ tu trẻ đẹp bị tai nạn giao thông chết. Lên thiên đường Thánh Pierre làm lễ sám hối cho cả 3:
Thánh Pierre hỏi: Các con đã từng quan hệ ... với đàn ông chưa?
Cô nữ tu thứ 1: Dạ, con chỉ mới nhìn thấy cái "ấy" của đàn ông một lần thôi ạ!
Thánh Pierre: Tiên nữ, đưa cho cô bé này một chai V-Rhoto để rửa sạch mắt.
Cô thứ 2: Dạ, con thì chỉ mới sờ vào cái "ấy" 1 lần thôi ạ!
Thánh Pierre: Tiên nữ, đưa cho cô bé này 1 cục xà bông Safe-Guard để tẩy sạch bàn tay.
Thánh Pierre quay sang cô còn lại: Còn con thì sao?
Cô nữ tu thứ 3: Dạ, Thánh cho con 1 chai Listerine.
 




#6211 From: Trung Nguyen <tru000@...>
Date: Thu Dec 20, 2012 6:03 am
Subject:: 5 Minute Management Course
tru000
Send Email Send Email
 

 
 
 
 
  
           
5 Minute Management Course  

Lesson: 1  
cid:image001.png@01CD5CFD.4A0A1B30        cid:image002.png@01CD5CFD.4A0A1B30
A priest offered a Nun a lift.

She got in and crossed her legs,
forcing her gown to reveal a leg.

The priest nearly had an accident.

After controlling the car,
he stealthily slid his hand up her leg...
The nun said, 'Father, remember Psalm 129?'

The priest removed his hand.
But, changing gears, he let his hand slide up her leg again.   The nun once again said, 'Father, remember Psalm 129?'

The priest apologized 'Sorry sister but the flesh is weak.'

Arriving at the convent, the nun sighed heavily and went on her way.

On his arrival at the church, the priest rushed to look up Psalm 129.  It said, 'Go forth and seek, further up, you will find glory.'

Moral of the story:  
If you are not well informed in your job,
you might miss a great opportunity.

Lesson: 2   
cid:3.33241251@web162602.mail.bf1.yahoo.com    cid:4.33241251@web162602.mail.bf1.yahoo.com   cid:5.33241251@web162602.mail.bf1.yahoo.com
A sales rep, an administration clerk, and the manager are walking to lunch when they find an antique oil lamp.

They rub it and a Genie comes out.
The Genie says, 'I'll give each of you just one wish.'     

'Me first! Me first!' says the admin clerk.
'I want to be in the Bahamas, driving a speedboat,
without a care in the world.'  Poof! She's gone.

'Me next! Me next!' says the sales rep. 'I want to be in   Hawaii, relaxing on the beach with my personal masseuse, an endless supply of Pina Coladas, and the love of my life.'  Poof! He's gone.

'OK, you're up,' the Genie says to the manager. The manager says, 'I want those two back in the office after lunch.'

Moral of the story:  
Always let your boss have the first say.

Lesson: 3   
cid:6.33241251@web162602.mail.bf1.yahoo.com     
An eagle was sitting on a tree resting, doing nothing.
cid:7.33241251@web162602.mail.bf1.yahoo.com
A small rabbit saw the eagle and asked him, 'Can I also sit like you and do nothing?'  The eagle answered: 'Sure, why not.'
  

So, the rabbit sat on the ground below the eagle and rested. All of a sudden, a fox appeared, jumped on the rabbit and ate it.
cid:8.33241251@web162602.mail.bf1.yahoo.com
Moral of the story:
To be sitting and doing nothing, you must be sitting very, very high up.

Lesson: 4  
A turkey was chatting with a bull. 'I would love to be able to get to the top of that tree' sighed the turkey, 'but I haven't got the energy.'
     

cid:9.33241251@web162602.mail.bf1.yahoo.com           cid:10.33241251@web162602.mail.bf1.yahoo.com

'Well, why don't you nibble on some of my droppings?' replied the bull. It's full of nutrients.'

The turkey pecked at a lump of dung, and found it actually gave him enough strength to reach the lowest branch of the tree.

The next day, after eating some more dung, he reached the second branch..

Finally after a fourth night, the turkey was proudly perched at the top of the tree.

He was promptly spotted by a farmer, who shot him out of the tree.
cid:11.33241251@web162602.mail.bf1.yahoo.com
Moral of the story:
  
Bull Shit might get you to the top, but it won't keep you there...  

Lesson:

A little bird was flying south for the winter.  It was so cold the bird froze and fell to the ground into a large field. cid:12.33241251@web162602.mail.bf1.yahoo.com     cid:13.33241251@web162602.mail.bf1.yahoo.com
While he was lying there, a cow came by and dropped some dung on him.

As the frozen bird lay there in the pile of cow dung, he began to realize how warm he was.

The dung was actually thawing him out!

He lay there all warm and happy, and soon began to sing for joy. A passing cat heard the bird singing and came to investigate.    

cid:14.33241251@web162602.mail.bf1.yahoo.com
Following the sound, the cat discovered the bird under the pile of cow dung, and promptly dug him out and ate him.

Moral of the story:  
(1) Not everyone who shits on you is your enemy.

(2) Not everyone who gets you out of shit is your friend.

(3) And when you're in deep shit,
    it's best to keep your mouth shut!       

THUS ENDS THE 5-MINUTE MANAGEMENT COURSE.
Send this to five bright people who have enough sense of humour to take it!  
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
-------------------------------

 
 



--
 



#6212 From: Phuong Nguyen <id0017138@...>
Date: Thu Dec 20, 2012 8:04 am
Subject:: Fwd: Hay quá mời xem ! Anti Alzheimer exercise
id0017138
Send Email Send Email
 


cheers,

Phuong Nguyen

Sent from my iPad

Begin forwarded message:

From: Trieu Nguyen <nguyentrieu62@...>
Date: 13 December 2012 5:10:33 AEDT
To: vomonghue@..., id0017138@..., utu13@..., hanhsgc@..., thodaoho@..., tuyet_ta@...
Subject: Fw: Fwd: Fw: Hay quá mời xem ! Anti Alzheimer exercise



----- Forwarded Message -----
From: Phi Phuong Nguyen <


 Ẩn trong những bức tranh là
 hình ãnh khác khá đặc biệt !

They label this an Anti-Alzheimer exercise...

To keep a sharp mind! Very Fascinating!


[]
CAN YOU SEE 10 FACES IN THIS TREE?



[]
THERE'S A FACE IN HERE. CAN YOU SEE IT?

[]
CAN YOU SEE THE BABY?
[]
CAN YOU SEE THE KISSING COUPLE?



[]
CAN YOU SEE THE THREE WOMEN?




Can you tell the difference between a horse and a frog?
Watch closely...
[]
Send this round' to all your friends, these are really fascinating!








#6213 From: Hien Nguyen <tonydanny@...>
Date: Thu Dec 20, 2012 8:20 am
Subject:: Fw: [pct65] Fw: UNG THƯ VÀ TIỀN
Tonydanny
Send Email Send Email
 

Subject:  UNG THƯ VÀ TIỀN


 

             Một bài nói chuyện, từ trái tim sắp ngừng đập....


Subject:
ung thư và tiền
 
 
 
Tưởng Niệm Bác sĩ Richard Teo (1972-2012)
 
Dưới đây là bản ghi lại cuộc nói chuyện của Bác sĩ Richard Teo, một triệu phú 40 tuổi và bác sĩ giải phẩu thẩm mỹ, bị ung thư phổi thời kỳ 4 đến chia sẻ với khóa nha D1 về kinh nghiệm sống của mình vào ngày 19/1/2012.  Anh vừa qua đời cách đây vài ngày vào 18/10/2012.
 
Chào tất cả các em .  Giọng tôi hơi bị khàn một chút, mong các em chịu khó nghẹ.  Tôi xin tự giới thiêu, tôi tên là Richard và là một bác sĩ.  Tôi sẽ chia sẻ vài suy nghĩ về cuộc sống của mình và rất hài lòng khi được các giáo sư mời đến đây.  Hy vọng sẽ giúp các em cách suy nghĩ khi bắt đầu theo ngành để trở thành nha sĩ giải phẫu cũng như suy nghĩ về những việc chung quanh.
 
Từ lúc trẻ, tôi là một sản phẩm đặc trưng của xã hội ngày nay, một sản phẩm khá thành công mà xã hội đòi hỏi.  Hồi nhỏ tôi lớn lên trong một gia đình có mức sống dưới mức trung bình .  Tôi được bảo ban bởi người chung quanh và môi trường rằng thành công thì hạnh phúc .  Thành công có nghĩa là giàu có .  Với suy nghĩ này, tôi trở nên cực kỳ ganh đua ngay từ nhỏ .
 
Không những chỉ cần đi học ở trường giỏi, tôi cần phải thành công trong mọi lãnh vực- từ các hoạt động tập thể đến chạy đua, mọi điều .  Tôi cần phải đoạt được cúp, phải thành công, phải được giải, giải quốc gia, mọi thứ.  Tôi rất ganh đua .  Tôi vào trường y và trở thành bác sĩ.  Chắc một số em biết rằng trong ngành y, giải phẫu mắt là một trong những chuyên khoa khó vào nhất.  Tôi cũng vào được và được học bổng nghiên cứu của NUS phát triển tia laser để chữa bịnh mắt .
 
Trong khi nghiên cứu tôi có hai bằng phát minh- một về dụng cụ y khoa và một về tia lasers. Nhưng các em có biết không, tất cả các thành tựu này không mang lại cho tôi sự giàu có .  Sau khi hoàn tất MOH, tôi quyết định rằng theo đuổi ngành phẫu thuật mắt mất quá nhiều thời gian trong khi ra ngoài làm tư kiếm được nhiều tiền hơn .  Nếu các em để ý, vài năm qua, ngành thẩm mỹ đang lên, kiếm được khối tiền .  Vi` vậy tôi quyết định bỏ ngành giải phẫu mắt giữa chừng và nhảy qua mở trung tâm giải phẫu thẩm mỹ trong tỉnh .
 
Các em có biết, rất mâu thuẫn, một người có thể không vui vẻ  khi trả $20 cho một bác sĩ tổng quát, nhưng cũng chính người đó không ngần ngại trả $10000 để hút mỡ bụng, $15000 cho sửa ngực, vv… và vv .  Không cần phải suy nghĩ nhiều, phải không ?  Tại sao lại muốn thành bác sĩ tổng quát mà không là bác sĩ thẩm mỹ ?  Do vậy, thay vì chữa bịnh, tôi quyết định trở thành người sửa sắc đẹp   Công việc làm ăn rất khấm khá .  Bịnh nhân mới đầu chờ đợi một tuần, rồi 3 tuần, sau lên một tháng, 2 tháng, đến 3 tháng .  Quá nhiều bịnh nhân .  Tôi choáng váng .   Tôi mướn một bác sĩ, hai bác sĩ, ba bác sĩ , rồi bốn bác sĩ .  Chỉ trong vòng năm thứ nhất, chúng tôi đã lên hàng triệu phú .  Nhưng chẳng thế nào là đủ vì tôi trở nên mê muội .  Tôi bắt đầu khuếch trương tới Nam Dương, thu hút  các “tai-tais” những người muốn có cuộc giải phẫu trong chớp mắt . Cuộc sống thật lên hương.
 
Tôi làm gì với mớ tiền dư thưà ?  Cuối tuần tôi tiêu khiển ra sao ?  Thông thường tôi đến tụ tập tại câu lạc bộ đua xẹ hơi .  Tôi sắm riêng cho tôi một chiếc xe đua .  Chúng tôi đến Sepang ở Mã Lai  và đua xe.  Cuộc sống của tôi là thế đó .  Với mớ tiền măt, tôi sắm chiếc Ferrari.  Lúc đó chiếc 458 chưa ra, chỉ có chiếc 430.  Một người bạn học cũ của tôi làm ngân hàng .  Anh ta mua chiếc màu đỏ mà anh mong muốn từ lâu .  Tôi sắm chiếc màu bạc .
 
Tôi làm gì sau khi có chiếc xe ?  Đến lúc mua nhà, xây cửa .  Chúng tôi bắt đầu tìm kiếm đất để xây nhà nghỉ mát. Tôi đã sống cuộc đời như thế nào?  Chúng tôi nghĩ rằng phải cần hòa nhập với những người giàu có, nổi tiếng.  Chúng tôi bắt đầu giao tiếp với mỹ nhân, người giàu sang và danh tiếng, như hoa hậu thế giới hay người sáng lập mạng internet, ăn uống ở mọi nhà hàng kể cả nhà hàng nổi tiếng của đầu bếp Michelin.
 
Tôi đã có được mọi thứ trong cuộc sống, đến tột đỉnh của sự nghiệp và tất cả .  Đó là tôi của một năm trước đây.  Lúc ở trong câu lạc bộ thể thao, tôi nghĩ tôi đã chế ngự được mọi chuyện và đạt đến đỉnh vinh quang.

Nhưng tôi lầm.  Tôi không chế ngự được mọi chuyện .  Khoảng tháng 3 năm ngoái, đột nhiên tôi bắt đầu bị đau lưng .  Tôi nghĩ chắc tại tôi thường vận động manh.  Tôi đi đến SGH và nhờ bạn học làm MRI để xem chắc là không bị trật đốt sống hay thứ nào khác .  Tối hôm đó, anh ta gọi tôi và cho biết  tủy sống thay đổi trong cột sống của tôi .  Tôi hỏi như thế nghĩa là sao ?  Tôi biết nó có nghĩa như thế nào nhưng không thể chấp nhận sự thật .  Tôi gần như muốn nói  “anh nói thiệt sao ? ”,  tôi đang sắp sửa chạy đi tập thể dục.  Ngày hôm sau chúng tôi có nhiều khám nghiệm hơn- PET scans- và họ tìm thấy tôi đang ở thời kỳ thứ tư của ung thư phổi .  Tôi nghĩ “từ đâu mà ra thế này ?” .  Ung thư đã lan tới não, cột sống và nội tuyến .   Các em biết, có lúc tôi hoàn toàn nghĩ mình đã chế ngự được tất cả , đã đạt đến tột đỉnh của cuộc sống, nhưng kế đó, tôi mất tất cả.

Đây là bản CT scan của phổi .  Nhìn vào, mỗi chấm đều là nang ung thư.  Và thật sự, tôi có cả chục ngàn nang trong phổi .  Tôi được cho biết , ngay cả với hóa trị, tôi cũng chỉ còn được 3,4 tháng tối đa .  Cuộc sống tôi bị nghiền nát , dĩ nhiên rồi, làm sao tránh khỏi ?  Tôi chán nản, tuyệt vọng, tưởng rằng mình đã có mọi thứ trước đây .
 
Điều mâu thuẫn là mọi thứ tôi có được- sự thành công, cúp thưởng, xe cộ, nhà cửa, tất cả những thứ mà tôi nghĩ đã mang hạnh phúc đến cho tôi; khi tôi xuống tinh thần, tuyệt vọng, không mang đến cho tôi niềm vui.  Tôi chẳng thể ôm chiếc Ferrari mà ngủ .  Chuyện đó không thể xảy ra .  Chúng không mang lại một sự an ủi nào trong mười tháng cuối cùng của cuộc đời tôi.  Vậy mà tôi đã tưởng những thứ này là hạnh phúc; không phải vậy .  Điều thật sự mang lại cho tôi niềm vui trong mười tháng cuối cùng là tiếp xúc với người thân, bạn bè, những người chân thành chăm sóc tôi, cười và khóc cùng tôi .  Họ có thể nhìn thấy sự đau đớn, chịu đựng mà tôi phải trải qua .  Đây thật sự mang lại hạnh phúc cho tôi .  Những thứ tôi sở hữu, đáng lý ra mang lại hạnh phúc, nhưng không.  Nếu có, tôi đã cảm thấy vui khi nghĩ đến .

Các em có biết, Tết sắp đến .  Trước đây, tôi thường làm gì ?  À, thì tôi thường lái chiếc xe hào nhoáng của mình một vòng, thăm viếng họ hàng, phô trương với bạn bè .  Tôi tưởng đó là niềm vui , thật sự vui .  Nhưng các em có nghĩ họ hàng, bạn bè tôi đang chật vật kiếm sống có thể chia sẻ niềm vui cùng tôi  khi thấy tôi khoe khoang chiếc xe bóng loáng?  Chắc chắn là không.  Họ sống khó khăn, đi xe công cộng   Thật sự những gì tôi làm chỉ khiến họ thêm ganh ghét, thậm chí có khi thành thù hận .
 
Những thứ này chúng ta gọi là đối tượng của sự ganh tị .  Tôi khoe khoang để lấp đầy sự kiêu hãnh và cái tôi của mình .  Chúng chẳng mang lại niềm vui cho bạn bè, người thân như tôi tưởng .

Để tôi chia sẻ với các em một câu chuyện khác .  Khi tôi bằng tuổi các em, tôi ở khu King Edward VII .  Tôi có một người bạn khá lạ lùng đối với tôi .  Cô ta tên là Jennifer.  Chúng tôi vẫn là bạn thân của nhau .  Khi chúng tôi thả bộ, nếu cô ta thấy một con ốc sên trên đường, cô ta sẽ nhặt nó lên và đặt lại trong thảm cỏ .  Tôi thắc mắc tại sao phải làm như thế ? tại sao phải để bẩn tay ?  chỉ là một con ốc sên .  Sự thật là cô ta đã cảm được cho con ốc có thể bị đạp nát chết .  Đối với tôi, nếu không tránh đường thì đáng bị đạp nát, chỉ là luật tiến hóa thội.   Đối ngược nhau quá, phải không ? . 

Tôi được huấn luyện thành bác sĩ để có từ tâm, đồng cảm .  Nhưng tôi không có .  Sau khi tốt nghiệp y khoa, tôi làm việc ở khoa ung thư tại NYH .  Hàng ngày, tôi chứng kiến cái chết trong khoa ung thư .  Tôi nhìn thấy tất cả đau đớn mà bịnh nhân phải chịu đựng .  Tôi thấy tất cả các thuốc giảm đau họ cứ vài phút phải bấm vào người  .  Tôi thấy họ vật lộn với hơi thở cuối, thấy tất cả .  Nhưng đây chỉ là một công việc .  Tôi đến bịnh xá mỗi ngày lấy máu, cho thuốc nhưng bịnh nhân có “thật”  đối với tôi không ?  Không .  Tôi chỉ làm công việc và nóng lòng về nhà để làm việc riêng của mình .

Sự đau đớn, chịu đưng của bịnh nhân “thật” không ?  Không .  Dĩ nhiên là tôi biết tất cả các từ ngữ chuyên môn để mô tả về sự đớn đau mà họ phải trải qua, nhưng thật sự tôi không hề “cảm” được cho đến khi tôi trở thành bịnh nhân .  Mãi đến bây giờ, tôi mới thật sự hiểu được cảm giác của họ. Nếu các em hỏi tôi, nếu được làm lại cuộc đời, tôi có muốn thành một người bác sĩ khác không.   Tôi sẽ trả lời các em là Có.  Vì bây giờ tôi thật sự hiểu đươc họ .  Tôi phải trả giá đắt cho bài học này.

Ngay khi các em vào năm thứ nhất, bắt đầu hành trình để trở thành nha sĩ giải phẫu, cho phép tôi thử thách các em hai điều .
 
Hiển nhiên, tất cả các em ở đây sẽ bắt đầu đi làm tư .  Các em sẽ thành giàu có.  Tôi bảo đảm với các em rằng, chỉ trồng răng, các em kiếm được bạc ngàn, mớ tiền không tưởng đươc.  Và thật ra, không có gì sai trái với thành công, giàu có, tuyệt đối không gì sai trái .  Điều phiền toái duy nhất là nhiều người chúng ta, như bản thân tôi, không thể kiềm chế được .
 
Tại sao tôi nói như vậy ?  Bởi vì càng tích tụ, càng có nhiều, tôi lại muốn nhiều hơn .  Càng ham muốn, tôi càng trở nên mê muội.  Như tôi đã đề cập trước đây, tôi muốn sở hữu nhiều hơn, đạt tới đỉnh vinh quang như xã hội muốn đào tạo chúng ta .  Tôi trở nên mê muội đến nỗi mà chẳng còn việc gì thành vấn đề đối với tôi nữa .  Bịnh nhân chỉ là một nguồn lợi tức và tôi vắt cạn từng xu từ họ .
 
Nhiều khi chúng ta quên đi mình cần phục vụ ai .  Chúng ta lầm lạc đến nỗi chẳng phục vụ ai cả ngoài chính mình.  Điều đó đã xảy ra với tôi.  Dù là ở y hay nha khoa, tôi có thể nói với các em ngay bây giờ rằng, trong khi khám bịnh, đôi khi chúng ta khuyên bịnh nhân chữa trị bịnh không hẳn có, vùng xám không rõ rệt.  Và ngay cả khi không cần thiết, chúng ta cũng nói thêm.  Ngay tại thời điểm này, tôi biết ai là bạn tôi, chân thành lo lắng cho tôi và ai chỉ muốn làm tiền tôi bằng cách bán buôn “hy vọng” cho tôi.  Chúng ta đánh mất lương tâm vì chúng ta chỉ muốn kiếm tiền .
 
Tệ hại hơn, tôi có thể kể cho các em nghe, vài năm vừa qua, chúng tôi đã nói xấu đồng nghiệp, “đối thủ” của chúng tôi và không hề thấy khó chịu.  Nếu hạ thấp được họ xuống để nâng mình lên, chúng tôi làm.  Điều đó đang xảy ra trong ngành y, nha và ở mọi nơi.  Tôi thử  thách các em không để đánh mất lương tâm mình .  Tôi trả giá đắt cho bài học .  Và tôi hy vọng các em sẽ không bao giờ phải như vậy .
 
Điều thứ nhì, nhiều người trong chúng ta muốn số lượng bịnh nhân, dù ở bịnh viên công hay tư. Tôi có thể kể cho các em nghe, khi tôi làm trong bịnh viện, với chồng hồ sơ bịnh lý, tôi chỉ muốn làm cho xong càng nhanh, càng tốt .  Tôi chỉ muốn họ ra khỏi phòng khám bịnh của tôi càng nhanh, càng tốt vì có quá nhiều bịnh nhân.  Thực tế là vậy . Đây chỉ là một công việc, một công việc thường nhật.  Lúc đó, tôi có thật sự biết về cảm xúc của bịnh nhân của tôi như thế nào không?  Không.  Sự sợ hãi, nỗi lo âu của họ, tôi có thật sự hiểu điều gì họ đang trải qua không ?  Không, mãi cho đến khi sự cố xảy ra với tôi .  Tôi nghĩ rằng đây là một lỗi lầm lớn nhất trong xã hội của chúng ta .
 
Chúng ta được huấn luyện để trở thành lương y, nhưng chúng ta không cảm được cho bịnh nhân .  Tôi không đòi hỏi các em phải xúc động, vì như vậy cũng không chuyên nghiệp, mà chỉ hỏi chúng ta có thật sự cố gắng tìm hiểu nỗi đau đớn của họ không ?  Phần lớn là không, tôi có thể chắc chắn như vây.  Do đó, tôi thử thách các em luôn đặt mình vào cương vị của bịnh nhân .

Bởi vì sự đau đớn, nỗi lo lắng, sợ hãi rất thực với họ mặc dù không thực đối với các em.  Ngay hiện giờ, tôi đang chữa hóa trị lần thứ 5 .  Tôi có thể cho các em biết nó rất kinh khủng .  Hóa trị là thứ mà các em không muốn ngay cả kẻ thù của mình phải trải qua vì bị hành, đau đớn, ói mửa .  Cảm giác khủng khiếp!   Và bây giờ, với chút năng lực còn lại, tôi tìm đến các bịnh nhân ung thư khác vì tôi thật sự hiểu được họ đau đớn, chịu đựng như thế nào.  Hơi muộn màng và ít ỏi !

Các em có cả tương lai sáng lạn phía trước với tất cả tài năng và nhiệt huyết.  Tôi thử thách các em, ngoài bịnh nhân của mình, hiểu thêm rằng có nhiều người ngoài kia đang thật sự đau đớn, thật sự khó khăn, đừng nghĩ rằng chỉ có người nghèo mới phải khổ .  Điều này không đúng .  Những người nghèo khó vốn sẵn không có gì, họ dễ dàng chấp nhận .  Do đó, họ hạnh phúc hơn các em và tôi .  Nhưng có nhiều người đang đau khổ về tâm thần, thể xác, tình cảm, vật chất vv.vv..   Họ có thật .  Chúng ta lựa chọn làm lơ hoặc chúng ta không muốn biết đến sự hiện hữu của họ .
 
Do đó đừng quên, khi các em được thành danh, với tay đến những người cần sự giúp đỡ.  Bất cứ việc gì các em làm điều có thể mang đến sự khác biệt lớn cho họ .  Bây giờ tôi ở vị trí của người tiếp nhận, tôi hiểu rõ, thấy khác khi có người thật sự chăm lo, khuyến khích mình.  Nhờ vậy mà tôi vẫn có thể nói chuyện với các em hôm nay.
 
Tôi sẽ ngưng với lời sau, trong cuốn sách có tựa đề là “Những ngày thứ ba với Morris” .  Có lẽ một số các em đã đọc cuốn này .  Mọi người đều biết rằng sẽ có ngày phải chết, chúng ta ai cũng biết như vây.  Nhưng sự thật, không ai tin, vì nếu tin chúng ta đã sống một cách khác.  Khi tôi phải đối diện với cái chết, tôi lột bỏ mọi thứ, chỉ tập trung vào thứ thiết yếu.  Thật trái ngược rằng, chỉ khi sắp chết thì mình mới biết nên sống như thế nào.  Tôi biết điều này nghe bịnh hoạn nhưng đó là sự thật và tôi đang trải qua .

Đừng để xã hội bảo ban các em cách sống.  Đừng để môi trường bắt các em phải làm gì .  Điều này đã xảy ra cho tôi .  Tôi tưởng như vậy là hạnh phúc .  Tôi hy vọng các em suy nghĩ lại và sẽ tự quyết định cuộc sống của chính các em.  Không phải do người khác bảo ban mà là các em quyết định, sống cho mình hay mang đến sự khác biệt cho đời sống của người khác .  Hạnh phúc thật sự không có được khi chỉ sống cho mình .  Sự thật không như tôi đã tưởng .

Quan trọng nhất, tôi nghĩ  niềm vui sướng thật sự là khi biết Thượng Đế.  Không phải là chỉ biết về Thượng Đế khi như khi các em đọc Kinh Thánh- mà là bản thân biết đến Thượng Đế, tiếp cận với Ngài. Đây là điều quan trọng nhất mà tôi học hỏi được.

Tôi xin tóm lược, trong cuộc sống, chúng ta biết sắp xếp thứ tự trước sau càng sớm, càng tốt .  Đừng giống như tôi .  Tôi không còn cách khác và đã phải trả giá đắt cho bài học .  Tôi phải quay lại tạ ơn Thượng Đế vì Ngài đã cho tôi cơ hội sống- tôi gặp 3 tai nạn lớn trong quá khứ- tai nạn xe hơi đua .  Tôi đua nhanh và xe muốn lật ngửa nhưng không hiểu sao vẫn sống sót.  Mặc dù tôi được rửa tội, đây chỉ là hình thức, nhưng sự kiện xảy ra đã cho tôi cơ hội trở về với Chúa .
 
Vài điều tôi học được:
1)      Tin tưởng vào Thượng Đế với cả tấm lòng .  Điều này rất quan trọng.
2)      Thương yêu và sống vì người khác, không chỉ cho bản thân mình .
 
Không có gì sai trái khi được giàu có cả .  Tôi nghĩ hoàn toàn tốt vì được Thượng Đế ban ơn .
Nhiều người được hồng ân với sự giàu có nhưng vấn đề là chúng ta không biết kiềm chế .  Có nhiều lại càng muốn có thêm .  Tôi đã đi qua, lỗ đào càng sâu, chúng ta càng bị lún, đến nỗi chỉ biết phụng thờ của cải và quên cả việc chính .  Thay vì phụng thờ Thượng Đế, chúng ta thờ phượng sự giàu có.  Đây là bản năng con người và rất khó thoát khỏi .
Chúng ta thành danh, đi làm, hiển nhiên, bắt đầu gây dựng sự giàu có.  Tôi nghĩ, khi giàu sang và có cơ hội đến, các em nên nhớ, tất cả những thứ này không thuộc về chúng ta .  Chúng ta không thật sự sở hữu và có quyền hành .  Những thứ này là quà tặng của Thượng Đế Remember that it’s more important to further His Kingdom rather than to further ourselves
 

Tôi đã trải qua và tôi biết rằng sự giàu có thiếu đức tin sẽ thành trống rỗng .  It is more important that you fill up the wealth, as you build it up subsequently, as professionals and all, you need to fill it up with the wealth of God.}
 
https://www.facebook.com/pages/Life-Is-Awesome-LIA/300656403309231
 
In Memory of Dr. Richard Teo (1972 - 2012) Below is the transcript of the talk of Dr. Richard Teo, who is a 40-year-old millionaire and cosmetic surgeon with a stage-4 lung cancer but selflessly came to share with the D1 class his life experience on 19-Jan-2012. He has just passed away few days ago on 18 October 2012. Hi good morning to all of you. My voice is a bit hoarse, so please bear with m
e. I thought I'll just introduce myself. My name is Richard, I'm a medical doctor. And I thought I'll just share some thoughts of my life. It's my pleasure to be invited by prof. Hopefully, it can get you thinking about how... as you pursue this.. embarking on your training to become dental surgeons, to think about other things as well. Since young, I am a typical product of today's society. Relatively successful product that society requires.. From young, I came from a below average family. I was told by the media... and people around me that happiness is about success. And that success is about being wealthy. With this mind-set, I've always be extremely competitive, since I was young. Not only do I need to go to the top school, I need to have success in all fields. Uniform groups, track, everything. I needed to get trophies, needed to be successful, I needed to have colours award, national colours award, everything. So I was highly competitive since young. I went on to medical school, graduated as a doctor. Some of you may know that within the medical faculty, ophthalmology is one of the most highly sought after specialities. So I went after that as well. I was given a traineeship in ophthalmology, I was also given a research scholarship by NUS to develop lasers to treat the eye. So in the process, I was given 2 patents, one for the medical devices, and another for the lasers. And you know what, all this academic achievements did not bring me any wealth. So once I completed my bond with MOH, I decided that this is taking too long, the training in eye surgery is just taking too long. And there's lots of money to be made in the private sector. If you're aware, in the last few years, there is this rise in aesthetic medicine. Tons of money to be made there. So I decided, well, enough of staying in institution, it's time to leave. So I quit my training halfway and I went on to set up my aesthetic clinic... in town, together with a day surgery centre. You know the irony is that people do not make heroes out average GP (general practitioner), family physicians. They don't. They make heroes out of people who are rich and famous. People who are not happy to pay $20 to see a GP, the same person have no qualms paying ten thousand dollars for a liposuction, 15 thousand dollars for a breast augmentation, and so on and so forth. So it's a no brainer isn't? Why do you want to be a gp? Become an aesthetic physician. So instead of healing the sick and ill, I decided that I'll become a glorified beautician. So, business was good, very good. It started off with waiting of one week, then became 3weeks, then one month, then 2 months, then 3 months. I was overwhelmed; there were just too many patients. Vanities are fantastic business. I employed one doctor, the second doctor, the 3rd doctor, the 4th doctor. And within the 1st year, we're already raking in millions. Just the 1st year. But never is enough because I was so obsessed with it. I started to expand into Indonesia to get all the rich Indonesian tai-tais who wouldn't blink an eye to have a procedure done. So life was really good. So what do I do with the spare cash. How do I spend my weekends? Typically, I'll have car club gatherings. I take out my track car, with spare cash I got myself a track car. We have car club gatherings. We'll go up to Sepang in Malaysia. We'll go for car racing. And it was my life. With other spare cash, what do i do? I get myself a Ferrari. At that time, the 458 wasn't out, it's just a spider convertible, 430. This is a friend of mine, a schoolmate who is a forex trader, a banker. So he got a red one, he was wanting all along a red one, I was getting the silver one. So what do I do after getting a car? It's time to buy a house, to build our own bungalows. So we go around looking for a land to build our own bungalows, we went around hunting. So how do i live my life? Well, we all think we have to mix around with the rich and famous. This is one of the Miss Universe. So we hang around with the beautiful, rich and famous. This by the way is an internet founder. So this is how we spend our lives, with dining and all the restaurants and Michelin Chefs you know. So I reach a point in life that I got everything for my life. I was at the pinnacle of my career and all. That's me one year ago in the gym and I thought I was like, having everything under control and reaching the pinnacle. Well, I was wrong. I didn't have everything under control. About last year March, I started to develop backache in the middle of nowhere. I thought maybe it was all the heavy squats I was doing. So I went to SGH, saw my classmate to do an MRI, to make sure it's not a slipped disc or anything. And that evening, he called me up and said that we found bone marrow replacement in your spine. I said, sorry what does that mean? I mean I know what it means, but I couldn't accept that. I was like “Are you serious?” I was still running around going to the gym you know. But we had more scans the next day, PET scans - positrons emission scans, they found that actually I have stage 4 terminal lung cancer. I was like "Whoa where did that come from?” It has already spread to the brain, the spine, the liver and the adrenals. And you know one moment I was there, totally thinking that I have everything under control, thinking that I've reached the pinnacle of my life. But the next moment, I have just lost it. This is a CT scan of the lungs itself. If you look at it, every single dot there is a tumour. We call this miliaries tumour. And in fact, I have tens of thousands of them in the lungs. So, I was told that even with chemotherapy, that I'll have about 3-4months at most. Did my life come crushing on, of course it did, who wouldn't? I went into depression, of course, severe depression and I thought I had everything. See the irony is that all these things that I have, the success, the trophies, my cars, my house and all. I thought that brought me happiness. But i was feeling really down, having severe depression. Having all these thoughts of my possessions, they brought me no joy. The thought of... You know, I can hug my Ferrari to sleep, no... No, it is not going to happen. It brought not a single comfort during my last ten months. And I thought they were, but they were not true happiness. But it wasn't. What really brought me joy in the last ten months was interaction with people, my loved ones, friends, people who genuinely care about me, they laugh and cry with me, and they are able to identify the pain and suffering I was going through. That brought joy to me, happiness. None of the things I have, all the possessions, and I thought those were supposed to bring me happiness. But it didn't, because if it did, I would have felt happy think about it, when I was feeling most down.. You know the classical Chinese New Year that is coming up. In the past, what do I do? Well, I will usually drive my flashy car to do my rounds, visit my relatives, to show it off to my friends. And I thought that was joy, you know. I thought that was really joy. But do you really think that my relatives and friends, whom some of them have difficulty trying to make ends meet, that will truly share the joy with me? Seeing me driving my flashy car and showing off to them? No, no way. They won’t be sharing joy with me. They were having problems trying to make ends meet, taking public transport. In fact i think, what I have done is more like you know, making them envious, jealous of all I have. In fact, sometimes even hatred. Those are what we call objects of envy. I have them, I show them off to them and I feel it can fill my own pride and ego. That didn't bring any joy to these people, to my friends and relatives, and I thought they were real joy. Well, let me just share another story with you. You know when I was about your age, I stayed in king Edward VII hall. I had this friend whom I thought was strange. Her name is Jennifer, we're still good friends. And as I walk along the path, she would, if she sees a snail, she would actually pick up the snail and put it along the grass patch. I was like why do you need to do that? Why dirty your hands? It’s just a snail. The truth is she could feel for the snail. The thought of being crushed to death is real to her, but to me it's just a snail. If you can't get out of the pathway of humans then you deserve to be crushed, it’s part of evolution isn't it? What an irony isn't it? There I was being trained as a doctor, to be compassionate, to be able to empathise; but I couldn't. As a house officer, I graduated from medical school, posted to the oncology department at NUH. And, every day, every other day I witness death in the cancer department. When I see how they suffered, I see all the pain they went through. I see all the morphine they have to press every few minutes just to relieve their pain. I see them struggling with their oxygen breathing their last breath and all. But it was just a job. When I went to clinic every day, to the wards every day, take blood, give the medication but was the patient real to me? They weren't real to me. It was just a job, I do it, I get out of the ward, I can't wait to get home, I do my own stuff. Was the pain, was the suffering the patients went through real? No. Of course I know all the medical terms to describe how they feel, all the suffering they went through. But in truth, I did not know how they feel, not until I became a patient. It is until now; I truly understand how they feel. And, if you ask me, would I have been a very different doctor if I were to re-live my life now, I can tell you yes I will. Because I truly understand how the patients feel now. And sometimes, you have to learn it the hard way. Even as you start just your first year, and you embark this journey to become dental surgeons, let me just challenge you on two fronts. Inevitably, all of you here will start to go into private practice. You will start to accumulate wealth. I can guarantee you. Just doing an implant can bring you thousands of dollars, it's fantastic money. And actually there is nothing wrong with being successful, with being rich or wealthy, absolutely nothing wrong. The only trouble is that a lot of us like myself couldn't handle it. Why do I say that? Because when I start to accumulate, the more I have, the more I want. The more I wanted, the more obsessed I became. Like what I showed you earlier on, all I can was basically to get more possessions, to reach the pinnacle of what society did to us, of what society wants us to be. I became so obsessed that nothing else really mattered to me. Patients were just a source of income, and I tried to squeeze every single cent out of these patients. A lot of times we forget, whom we are supposed to be serving. We become so lost that we serve nobody else but just ourselves. That was what happened to me. Whether it is in the medical, the dental fraternity, I can tell you, right now in the private practice, sometimes we just advise patients on treatment that is not indicated. Grey areas. And even though it is not necessary, we kind of advocate it. Even at this point, I know who are my friends and who genuinely cared for me and who are the ones who try to make money out of me by selling me "hope". We kind of lose our moral compass along the way. Because we just want to make money. Worse, I can tell you, over the last few years, we bad mouth our fellow colleagues, our fellow competitors in the industry. We have no qualms about it. So if we can put them down to give ourselves an advantage, we do it. And that's what happening right now, medical, dental everywhere. My challenge to you is not to lose that moral compass. I learnt it the hard way, I hope you don't ever have to do it. Secondly, a lot of us will start to get numb to our patients as we start to practise. Whether is it government hospitals, private practice, I can tell you when I was in the hospital, with stacks of patient folders, I can't wait to get rid of those folders as soon as possible; I can't wait to get patients out of my consultation room as soon as possible because there is just so many, and that's a reality. Because it becomes a job, a very routine job. And this is just part of it. Do I truly know how the patient feels back then? No, I don't. The fears and anxiety and all, do I truly understand what they are going through? I don't, not until when this happens to me and I think that is one of the biggest flaws in our system. We’re being trained to be healthcare providers, professional, and all and yet we don't know how exactly they feel. I'm not asking you to get involved emotionally, I don't think that is professional but do we actually make a real effort to understand their pain and all? Most of us won’t, alright, I can assure you. So don't lose it, my challenge to you is to always be able to put yourself in your patient's shoes. Because the pain, the anxiety, the fear are very real even though it's not real to you, it's real to them. So don't lose it and you know, right now I'm in the midst of my 5th cycle of my chemotherapy. I can tell you it’s a terrible feeling. Chemotherapy is one of those things that you don't wish even your enemies to go through because it's just suffering, lousy feeling, throwing out, you don't even know if you can retain your meals or not. Terrible feeling! And even with whatever little energy now I have, I try to reach out to other cancer patients because I truly understand what pain and suffering is like. But it's kind of little too late and too little. You guys have a bright future ahead of you with all the resource and energy, so I’m going to challenge you to go beyond your immediate patients. To understand that there are people out there who are truly in pain, truly in hardship. Don’t get the idea that only poor people suffer. It is not true. A lot of these poor people do not have much in the first place, they are easily contented. for all you know they are happier than you and me but there are out there, people who are suffering mentally, physically, hardship, emotionally, financially and so on and so forth, and they are real. We choose to ignore them or we just don't want to know that they exist. So do think about it alright, even as you go on to become professionals and dental surgeons and all. That you can reach out to these people who are in need. Whatever you do can make a large difference to them. I'm now at the receiving end so I know how it feels, someone who genuinely care for you, encourage and all. It makes a lot of difference to me. That’s what happens after treatment. I had a treatment recently, but I’ll leave this for another day. A lot of things happened along the way, that's why I am still able to talk to you today. I'll just end of with this quote here, it's from this book called Tuesdays with Morris, and some of you may have read it. Everyone knows that they are going to die; every one of us knows that. The truth is, none of us believe it because if we did, we will do things differently. When I faced death, when I had to, I stripped myself off all stuff totally and I focused only on what is essential. The irony is that a lot of times, only when we learn how to die then we learn how to live. I know it sounds very morbid for this morning but it's the truth, this is what I’m going through. Don’t let society tell you how to live. Don’t let the media tell you what you're supposed to do. Those things happened to me. And I led this life thinking that these are going to bring me happiness. I hope that you will think about it and decide for yourself how you want to live your own life. Not according to what other people tell you to do, and you have to decide whether you want to serve yourself, whether you are going to make a difference in somebody else's life. Because true happiness doesn't come from serving yourself. I thought it was but it didn't turn out that way. Also most importantly, I think true joy comes from knowing God. Not knowing about God – I mean, you can read the bible and know about God – but knowing God personally; getting a relationship with God. I think that’s the most important. That’s what I’ve learnt. So if I were to sum it up, I’d say that the earlier we sort out the priorities in our lives, the better it is. Don’t be like me – I had no other way. I had to learn it through the hard way. I had to come back to God to thank Him for this opportunity because I’ve had 3 major accidents in my past – car accidents. You know, these sports car accidents – I was always speeding , but somehow I always came out alive, even with the car almost being overturned. And I wouldn’t have had a chance. Who knows, I don’t know where else I’d be going to! Even though I was baptised it was just a show, but the fact that this has happened, it gave me a chance to come back to God. Few things I’d learnt though: 1. Trust in the Lord your God with all your heart – this is so important. 2. Is to love and serve others, not just ourselves. There is nothing wrong with being rich or wealthy. I think it’s absolutely alright, cos God has blessed. So many people are blessed with good wealth, but the trouble is I think a lot of us can’t handle it. The more we have, the more we want. I’ve gone through it, the deeper the hole we dig, the more we get sucked into it, so much so that we worship wealth and lose focus. Instead of worshipping God, we worship wealth. It’s just a human instinct. It’s just so difficult to get out of it. We are all professionals, and when we go into private practise, we start to build up our wealth – inevitably. So my thought are, when you start to build up wealth and when the opportunity comes, do remember that all these things don’t belong to us. We don’t really own it nor have rights to this wealth. It’s actually God’s gift to us. Remember that it’s more important to further His Kingdom rather than to further ourselves. Anyway I think that I’ve gone through it, and I know that wealth without God is empty. It is more important that you fill up the wealth, as you build it up subsequently, as professionals and all, you need to fill it up with the wealth of God. (Please share his photo and words with others)
<smime.p7s>



#6214 From: Hien Nguyen <tonydanny@...>
Date: Thu Dec 20, 2012 8:20 am
Subject:: Fw: ca si Duy quang qua doi tai My...
Tonydanny
Send Email Send Email
 
#6215 From: Kevin Nguyen <kevnguyen68@...>
Date: Fri Dec 21, 2012 1:29 am
Subject:: Merry Christmas and a Happy New Year
kevnguyen68
Send Email Send Email
 
Hi All,

It's been a quick year, lots have happened, we all got through.

Wishing you all a Merry Christmas and a Happy New Year.

Cheers,

Khai and Family

#6216 From: "Liem" <euroexpo@...>
Date: Fri Dec 21, 2012 2:05 am
Subject:: Re: RE: Chuyện 3 nữ tu [SEC=UNCLASSIFIED]
euroexpo@...
Send Email Send Email
 

Vinh
 
Congratulation to Stephanie, score better than me previous ....:)
 
Merry Christmas & Happy New Year to all
 
Liem
 
----- Original Message -----
Sent: Thursday, December 20, 2012 3:03 PM
Subject: [VNWorldCup06] RE: Chuyện 3 nữ tu [SEC=UNCLASSIFIED]

 



UNCLASSIFIED

Hi Everyone,
 
Thanks for your concern to Stephanie. She has completed her VCE with a ATAR score of 90.8 which is about right for the effort she paid and now she is awaiting the next step for the course. By the way,
 
MERRY XMAS & A HAPPY NEW YEAR OF 2013
 
 
 
Vinh Le & the kids


IMPORTANT: This email remains the property of the Department of Defence and is subject to the jurisdiction of section 70 of the Crimes Act 1914. If you have received this email in error, you are requested to contact the sender and delete the email.


From: chieu nguyen [mailto:chieung5@...]
Sent: Thursday, 20 December 2012 12:35 PM
To: Trinh, Vinh
Subject: Fw: Chuyện 3 nữ tu

hi young man,

why not tell community how is your girl going in VCE this year ...
MacRob is doing a wonder job in general.....
Come on...people waiting to say congrat to her..


Cheers,

Merry Christmas  !!!
 =====================
chieu nguyen
----- Forwarded Message -----
From: THANH HUYNH <THANH.HUYNH@...>
To: Tac Nguyen <Tac.Nguyen@...>; chieu nguyen <chieung5@...>; ""Trong Y. Nguyen" <Trong.Nguyen@...>" <Trong.Nguyen@...>
Sent: Thursday, 20 December 2012 12:14 PM
Subject: RE: Chuyện 3 nữ tu

Surely she’s doing perfectly alright. There is ear-whispering that her parents try to convince her to study medicine (as it’s not her choice of career) McRob has the highest median VCE score this year, over 81% students have 90+%
 
Anyway, wishing you all a Merry Christmas and a safe, prosperous New Year 2013.
 
Cheers,
oldman
 
From: Tac Nguyen [mailto:Tac.Nguyen@...]
Sent: Thursday, 20 December 2012 12:08 PM
To: chieu nguyen; THANH HUYNH; "Trong Y. Nguyen" <Trong.Nguyen@...>
Subject: RE: Chuyện 3 nữ tu
 
All,
Love the story.
Merry Christmas and a big safe new year !
PS: have not heard anything. Stef is a smart girl and I have no doubt that she would be in the high end of the scale.
Taxi
 
From: chieu nguyen [mailto:chieung5@...]
Sent: Thursday, December 20, 2012 11:52 AM
To: THANH HUYNH; Tac Nguyen; "Trong Y. Nguyen" <Trong.Nguyen@...>
Subject: Re: Chuyện 3 nữ tu
 
hahha..

Merry Christmas gentlement !
================
 
 
chieu nguyen
 
 
PS :  By the way...anybody know how is Mr Trinh Vinh's daughter going in the VCE...???
         i expect the good outcome for her.
 

From: THANH HUYNH <THANH.HUYNH@...>
To: "Chieu Nguyen (chieung5@...)" <chieung5@...>; "Tac Nguyen (Tac.Nguyen@...)" <Tac.Nguyen@...>; ""Trong Y. Nguyen" <Trong.Nguyen@...>" <Trong.Nguyen@...>
Sent: Thursday, 20 December 2012 10:42 AM
Subject: Chuyện 3 nữ tu
 
To make you happy before “The End of The World”.
 
Chuyện 3 nữ tu
 
3 nữ tu trẻ đẹp bị tai nạn giao thông chết. Lên thiên đường Thánh Pierre làm lễ sám hối cho cả 3:
Thánh Pierre hỏi: Các con đã từng quan hệ ... với đàn ông chưa?
Cô nữ tu thứ 1: Dạ, con chỉ mới nhìn thấy cái "ấy" của đàn ông một lần thôi ạ!
Thánh Pierre: Tiên nữ, đưa cho cô bé này một chai V-Rhoto để rửa sạch mắt.
Cô thứ 2: Dạ, con thì chỉ mới sờ vào cái "ấy" 1 lần thôi ạ!
Thánh Pierre: Tiên nữ, đưa cho cô bé này 1 cục xà bông Safe-Guard để tẩy sạch bàn tay.
Thánh Pierre quay sang cô còn lại: Còn con thì sao?
Cô nữ tu thứ 3: Dạ, Thánh cho con 1 chai Listerine.
 



#6217 From: Trung Nguyen <tru000@...>
Date: Fri Dec 21, 2012 2:36 am
Subject:: Re: Merry Christmas and a Happy New Year
tru000
Send Email Send Email
 
Guys,

Merry Christmas and Happy New Year to all of you & family

Chau & Nga family



From: Kevin Nguyen <kevnguyen68@...>
To: Yahoo WorldCup06 Group <vnworldcup06@...>
Sent: Friday, 21 December 2012 12:29 PM
Subject: [VNWorldCup06] Merry Christmas and a Happy New Year

 
Hi All,

It's been a quick year, lots have happened, we all got through.

Wishing you all a Merry Christmas and a Happy New Year.

Cheers,

Khai and Family



#6218 From: Tac Nguyen <tac.nguyen@...>
Date: Fri Dec 21, 2012 2:43 am
Subject:: RE: Merry Christmas and a Happy New Year
tac.nguyen@...
Send Email Send Email
 

All,

It is the time to relax and celebrate. Best wishes to you and your families.

Tac and family.

 

From: VNWorldCup06@... [mailto:VNWorldCup06@...] On Behalf Of Trung Nguyen
Sent: Friday, December 21, 2012 1:36 PM
To: VNWorldCup06@...
Subject: Re: [VNWorldCup06] Merry Christmas and a Happy New Year

 

 

Guys,

Merry Christmas and Happy New Year to all of you & family

Chau & Nga family

 

 


From: Kevin Nguyen <kevnguyen68@...>
To: Yahoo WorldCup06 Group <vnworldcup06@...>
Sent: Friday, 21 December 2012 12:29 PM
Subject: [VNWorldCup06] Merry Christmas and a Happy New Year

 

 

Hi All,

 

It's been a quick year, lots have happened, we all got through.

 

Wishing you all a Merry Christmas and a Happy New Year.

 

Cheers,

 

Khai and Family

 


#6219 From: Phuong Nguyen <id0017138@...>
Date: Fri Dec 21, 2012 3:34 am
Subject:: Re: Merry Christmas and a Happy New Year
id0017138
Send Email Send Email
 
hi all 

thanks for the wish. 

hope you all have a wonderful Christmas and very very very Happy New Year, too. 



Regards,

Phuong - Dat and girls. 



Sent from my iPhone 4S 







On 21 Dec 2555 BE, at 13:43, Tac Nguyen <tac.nguyen@...> wrote:

 

All,

It is the time to relax and celebrate. Best wishes to you and your families.

Tac and family.

 

From: VNWorldCup06@... [mailto:VNWorldCup06@...] On Behalf Of Trung Nguyen
Sent: Friday, December 21, 2012 1:36 PM
To: VNWorldCup06@...
Subject: Re: [VNWorldCup06] Merry Christmas and a Happy New Year

 

 

Guys,

Merry Christmas and Happy New Year to all of you & family

Chau & Nga family

 

 


From: Kevin Nguyen <kevnguyen68@...>
To: Yahoo WorldCup06 Group <vnworldcup06@...>
Sent: Friday, 21 December 2012 12:29 PM
Subject: [VNWorldCup06] Merry Christmas and a Happy New Year

 

 

Hi All,

 

It's been a quick year, lots have happened, we all got through.

 

Wishing you all a Merry Christmas and a Happy New Year.

 

Cheers,

 

Khai and Family

 


#6220 From: Tuan Anh Le <solprin35@...>
Date: Sat Dec 22, 2012 12:25 pm
Subject:: China
solprin35
Send Email Send Email
 
Day la part 1,ghe qua...
Tuan Anh

1 of 1 File(s)


#6221 From: Tuan Anh Le <solprin35@...>
Date: Sat Dec 22, 2012 12:32 pm
Subject:: China
solprin35
Send Email Send Email
 
Part 2......
Tuan Anh

1 of 1 File(s)


#6222 From: Phong Dinh <lv7hst@...>
Date: Sun Dec 23, 2012 7:00 am
Subject:: Merry Christmas & Happy new year to all
lv7hst@...
Send Email Send Email
 

Subject:Golf Balls


The Mayonnaise Jar

When things in your life seem almost too much to handle.


When 24 hours in a day is not enough;remember the mayonnaise jar and 2 cups of coffee.

A professor stood before his philosophy class
and had some items in front of him.

When the class began, wordlessly,he picked up a very large and empty mayonnaise jarand starttofill it withgolf balls.

He then asked the students if the jar was full.They agreed that it was.

The professor then picked up a box ofpebblesand pouredit into the jar. He shook the jar lightly.
The pebbles rolled into the open areas between the golf balls.

He then asked the students again
if the jar was full. They agreed it was.

The professor next picked up a box ofsandand poured it into the jar.


Of course, the sand filled up everything else.He asked once more if the jar was full.


The students respondedwith an unanimous 'yes.'

The professor then producedtwocups ofcoffeefrom under the tableand poured the entire contentsinto the jar, effectivelyfilling the empty space between the sand.


The students laughed.

'Now,' said the professor, as the laughter subsided,'I want you to recognize that this jar represents your life.

Thegolf ballsare theimportant things- God, family,children, health, friends, andfavorite passions.

Things that if everything else was lost and only they remained, your lifewould still be full.

Thepebblesare the things that matter like your job, house, and car.

Thesandiseverything else--The small stuff.

'If you put the sand into the jar first,' he continued,'there is no room for the pebbles or the golf balls.


The same goes for life.

If you spend all your time and energy on the small stuff,


You will never have room for the things that are
important to you.


So...
Pay attentionto the things that are critical to your happiness.
Know your God.
Play with your children.
Take time to get medical checkups.
Take your partner out to dinner.


There will always be time to clean the house and fix the dripping tap.


'Take care of the golf balls first --
The things that really matter.
Set your priorities. The rest is just sand.'


One of the students raised her hand
and inquired what the coffee represented.

The professor smiled.

'I'm glad you asked'
It just goes to show you that no matter how full your life may seem,there's always room for a couple of cups of coffee with a friend.'

Please share this with other "Golf Balls"

WISHING YOU LOVE IN YOUR HEART...

Health in your body

PEACE INYOUR SOUL...

AND JOY IN YOUR LIFE..... ALWAYS...


& count your blessingseveryday!

--


#6223 From: "Tri Phan" <trihong@...>
Date: Fri Dec 28, 2012 9:51 pm
Subject:: FW: Ông lão kỳ lạ
trihong@...
Send Email Send Email
 

Cac ban oi, Mot bai viet rat la cam dong. Chia xe cung cac ban

 

Tri Hong






 

 

 

 

 

Tôi muốn viết từ lâu, kể chuyện một ông lão kỳ lạ, ông ta sống giữa đời như tất cả chúng ta, song lại hành động rất khác!

Lần đầu tiên tôi nghe về lão là mùa Giáng Sinh 1990. Chiều 24 tháng 12 năm ấy, tôi lên thăm bạn ở thành phố Lausanne. Chúng tôi rủ nhau đi phố sắm sửa vài món quà cho bữa tiệc thân hữu gặp nhau. Phố xá lạnh lẽo và vắng lặng lắm vì đa số mọi người đã đều đi về đoàn tụ với gia đình. Trời lất phất đổ tuyết, gợi cho lữ khách, tùy tâm trạng, mà cảm thấy lãng mạn hay cô đơn kinh khiếp. Với tôi, năm ấy thật buồn, vì ba mẹ tôi đi Hoa Kỳ thăm bạn, còn tôi vì phải lo học thi cho học kỳ mùa Đông, nên không đi theo được. Ở lại xứ cao nguyên sương mù, gió lạnh trong mùa Giáng Sinh lê thê quả là một chuyện cô đơn khó chịu. May mà còn có bạn bè dễ thương. Họ làm tiệc mời tôi và qua đó cũng ấm lòng người viễn xứ!

Khi ở phố về, chúng tôi chọn đường tắt nên đi ngang qua một chiếc cầu rất dài, bắc lắt lẻo trên ghềnh đá, đứng trên thành cầu nhìn xuống dưới người yếu bóng vía dễ bị xây xẩm vì chiều sâu hun hút hiểm trở. Người bạn đi chung chợt giật tay tôi chỉ một túp lều vải được dựng ngay bên cạnh đầu cầu. Tôi hơi ngạc nhiên, vì mùa này không phải là mùa để người ta cắm trại nơi đây! Bạn tôi kể rằng từ 20 năm nay, mỗi năm cứ đến mùa Giáng Sinh lại có ông già đến đây cắm trại. Tôi ngạc nhiên hỏi lý do. Bạn tôi cho biết chiếc cầu này là nơi quyến rũ nhiều người cứ đến mùa Giáng Sinh ra nhảy cầu tự tử. Vì mùa Giáng Sinh ở Thụy Sĩ buồn quá, những người sống cô đơn thường bị cơn trầm cảm (Depression) hành hạ nên dễ tìm cái chết. 20 năm qua, người đàn ông đã cắm trại ở đầu cầu, nếu thấy ai một mình đứng trên cầu, lập tức ông bước tới nói chuyện khuyên nhủ. Trong lều của ông thường có rượu chát, chocolade và vài món quà nho nhỏ. Người có ý định tự tử thường được ông mời vào lều cho uống rượu tâm tình, cho đến khi người đó bỏ ý định quyên sinh. Trước khi rời khỏi lều, thể nào họ cũng được ông cho món quà có ý nghĩa, với số điện thoại để sau đó cần người nói chuyện thì tìm ông. Ông làm việc âm thầm và không nhờ bất cứ hội đoàn nào giúp sức. Nghe lời kể của bạn tôi, tôi xúc động lắm, thật không ngờ giữa cuộc sống có quá nhiều bon chen, tranh giật lại có Tâm Bồ Tát hiện hành. Tôi kéo bạn tôi đi về phía lều của ông lão và tỏ ý muốn nói chuyện. Ông lão mở cửa lều, mời chúng tôi vào. Đó là một người đàn ông có dáng người khắc khổ, tuổi khoảng trên dưới 70 tuổi, gương mặt đầy từ ái. Trong căn lều thiết trí rất đơn giản, có tấm thảm trải cho ấm và một lò than nho nhỏ bên cạnh để sưởi, nấu trà, cafê và thức ăn.

Ông lão hỏi chúng tôi sao lại đứng trên cầu bàn luận lâu vậy, giữa thời tiết giá lạnh trong buổi chiều Noël? Tôi kể ông nghe về cảm nhận của mình khi biết chuyện và vô cùng tán thán hạnh nguyện của ông. Ông lão mỉm cười: „Thì sống trong đời, ta có thể làm được việc gì tốt cho người khác thì phải cố gắng thôi!“ Ông cũng cho biết thêm „có nhiều người oán trách tôi vì tôi bắt họ tiếp tục sống để chịu khổ!“ Chúng tôi nói chuyện với nhau khoảng 1 giờ đồng hồ về nhiều đề tài rất tương đắc, ông lão rất thông thái, rất tế nhị và khi nói chuyện có sức thuyết phục rất cao. Sau đó chúng tôi từ giã ông để trở về lo bữa tiệc buổi tối. Từ đó, thỉnh thoảng tôi gọi điện thoại nói chuyện với ông. Tình bạn giữa chúng tôi nảy nở và trở nên thân thiết. Ông tên Peter Dupont, tuổi đã 72 và sống một mình cô độc. Tôi cũng ngạc nhiên không hiểu tại sao ông không có gia đình. Ông bảo: „Khi trước tôi cũng có bà mẹ nữa, vì phụng dưỡng mẹ nên tôi chẳng lập gia đình, ngày tháng qua đi, trở thành người già khi nào không biết.“ Ông làm việc tại ngân hàng X với nhiệm vụ chuyển thư từ tài liệu từ văn phòng này tới văn phòng khác. Ông không bao giờ nghỉ, trong suốt 40 năm làm việc tại đây. Khi mẹ ông qua đời trong đêm, ông đến xin phép ban giám đốc cho ông được nghỉ nửa ngày. Ông giám đốc ngạc nhiên thấy ông xin nghỉ, hỏi lý do mới biết đêm qua mẹ ông qua đời. Ông giám đốc kêu trời và bắt ông nghỉ 1 tuần ở nhà lo mọi chuyện. Sau 3 ngày, ông gọi điện thoại xin cho ông đi làm lại kẻo không ông cũng sẽ „chết“ như bà mẹ của ông mất, nếu người ta còn bắt ông ở nhà!

Quả thật tôi không thể hiểu được tại sao có người ham mê công việc đến thế, ông lão trả lời những thắc mắc của tôi rằng: „Ta được sống trong xã hội đầy đủ thế này, ta nợ biết bao nhiêu người, nếu không làm việc để trả lại những ân nghĩa ta vay, thời ta nợ đến bao giờ mới trả nổi!?“ Tôi giật mình vì lý luận của ông rất gần với tư tưởng Bồ Tát Đạo của Phật Giáo đại thừa, trong khi ông là Ki Tô Hữu.

Với thời gian, chúng tôi khám phá ra ông Dupont cũng chính là khách hàng ở nhà bank nơi bạn tôi làm việc, mặc dù cũng làm việc cho nhà bank, song nhà bank nơi ông làm việc thuộc nhà ngành quản trị gia tài (asset management bank), trong khi ông chưa giàu có để có trương mục tại ngân hàng đó.

Ông biết bạn tôi và rất tin tưởng khi có chuyện gì có liên quan đến ngân hàng tiền bạc.

Thời gian trôi đi, đã 14 năm kể từ ngày tôi quen ông Dupont. Hàng năm ông vẫn đến cắm trại bên cầu, dù rằng tuổi ông đã quá cao và yếu nhiều. Rất nhiều người biết về ông, có những bài phóng sự hay chương trình truyền hình nói về ông, song chưa bao giờ những thứ ấy khiến ông để ý! Ông thường tỏ ra khó chịu khi người ta tới quay phim, phỏng vấn ông.

Hôm qua, tôi nhận được điện thoại của bạn tôi, tôi đã lặng người đi khi nghe tin ông đã vừa giã biệt cõi đời! Cảm động nhất là trước ngày ông mất, ông nhờ người đẩy xe lăn cho ông tới ngân hàng gặp bạn tôi (sau cơn bệnh cách đây 3 tháng, ông không đi lại được nữa, mà phải ngồi xe lăn), ông mang tất cả các hoá đơn thuế nhà, thuế đất, bill điện nước theo và yêu cầu bạn tôi thanh toán giúp ông. Ông bảo: „Ta biết ta sắp ra đi, nay nhờ anh giúp trang trải hết những nợ nần còn sót lại này, ta không muốn còn phải nợ nần gì khi giả biệt cõi trần.“ Ông không có nhiều tiền trong trương mục, nhưng sau khi thanh toán còn lại một chút, bạn tôi hỏi ông muốn làm gì, ông bảo làm gì cũng được, song ông có người cháu họ xa, hiện cũng đã 70 tuổi, nếu số tiền còn lại đó sau khi ông qua đời, được chuyển cho người cháu với lời nhắn nhủ là „Giáng Sinh năm nay, ráng thay ông, một năm cũng được ra cầu Lausanne cắm trại cứu người, thì ông sẽ mỉm cười thanh thản ở bên kia thế giới“

Chỉ vậy, hai ngày sau đó ông ra đi thanh thản tại bệnh viện gần nhà.

Một vị Bồ Tát bằng xương bằng thịt đã âm thầm đến và đi, không để lại dấu vết! Tôi không đi dự tang lễ của ông được, nhưng nghe đâu rất đông người tham dự! Có nhiều người được ông cứu từ 30 năm về trước cũng mang gia đình con cháu tới tiễn ông.

Mùa thu … vắng lặng và buồn quá! Chiếc lá vàng rơi để trở về với cát bụi … tăng thêm chất màu mỡ cho đất. Một đóng góp cuối cùng! Ông lão kỳ lạ kia cũng vậy!

Mùa Vu Lan 2548

Quảng Diệu Trần Bảo Toàn

 

 

 
 

 


#6224 From: Tuan Anh Le <solprin35@...>
Date: Sun Dec 30, 2012 9:09 pm
Subject:: DBC_Part3_Dinh
solprin35
Send Email Send Email
 
Enjoy....
Tuan Anh

1 of 1 File(s)


#6225 From: Tuan Anh Le <solprin35@...>
Date: Sun Dec 30, 2012 9:09 pm
Subject:: DBC_Part4_Dinh
solprin35
Send Email Send Email
 

Tuan Anh

1 of 1 File(s)


#6226 From: Tuan Anh Le <solprin35@...>
Date: Sun Dec 30, 2012 9:10 pm
Subject:: DBC_Part5_Dinh
solprin35
Send Email Send Email
 
Happy new year
Tuan Anh

1 of 1 File(s)


#6227 From: Lando Lavie <lando.lavie@...>
Date: Mon Dec 31, 2012 3:07 am
Subject:: Re: DBC_Part4_Dinh [1 Attachment]
lando.lavie@...
Send Email Send Email
 
Thank you, anh Tuan, for your documents.

By the way, happy new year to you and your family.

Cheers,
Quyen

On 12/31/12, Tuan Anh Le <solprin35@...> wrote:
>
>
>

#6228 From: Lando Lavie <lando.lavie@...>
Date: Mon Dec 31, 2012 3:16 am
Subject:: Re: FW: Ông lão kỳ lạ
lando.lavie@...
Send Email Send Email
 
Cam on Tri Hong. Cua chuyen that cam dong va dang de chung ta hoc hoi.
Moi chung ta nen nghi ra mot cach tuong tu de lam nhu ong lao kia.
that don gian va khong ton kem nhieu tien. Chi can co tam tu bi.

Happy new year.

Cheers,
Quyen

On 12/29/12, Tri Phan <trihong@...> wrote:
> Cac ban oi, Mot bai viet rat la cam dong. Chia xe cung cac ban
>
>
>
> Tri Hong
>
>
>
>
>
>
>
>
>
>
>
>
>
>
>
>
>
>
>
>
>
>
>
>
> Tôi muốn viết từ lâu, kể chuyện một ông lão kỳ lạ, ông ta
sống giữa đời như
> tất cả chúng ta, song lại hành động rất khác!
>
> Lần đầu tiên tôi nghe về lão là mùa Giáng Sinh 1990. Chiều 24
tháng 12 năm
> ấy, tôi lên thăm bạn ở thành phố Lausanne. Chúng tôi rủ nhau
đi phố sắm sửa
> vài món quà cho bữa tiệc thân hữu gặp nhau. Phố xá lạnh lẽo
và vắng lặng lắm
> vì đa số mọi người đã đều đi về đoàn tụ với gia đình.
Trời lất phất đổ
> tuyết, gợi cho lữ khách, tùy tâm trạng, mà cảm thấy lãng
mạn hay cô đơn kinh
> khiếp. Với tôi, năm ấy thật buồn, vì ba mẹ tôi đi Hoa Kỳ
thăm bạn, còn tôi
> vì phải lo học thi cho học kỳ mùa Đông, nên không đi theo
được. Ở lại xứ cao
> nguyên sương mù, gió lạnh trong mùa Giáng Sinh lê thê quả là
một chuyện cô
> đơn khó chịu. May mà còn có bạn bè dễ thương. Họ làm tiệc
mời tôi và qua đó
> cũng ấm lòng người viễn xứ!
>
> Khi ở phố về, chúng tôi chọn đường tắt nên đi ngang qua
một chiếc cầu rất
> dài, bắc lắt lẻo trên ghềnh đá, đứng trên thành cầu nhìn
xuống dưới người
> yếu bóng vía dễ bị xây xẩm vì chiều sâu hun hút hiểm trở.
Người bạn đi chung
> chợt giật tay tôi chỉ một túp lều vải được dựng ngay bên
cạnh đầu cầu. Tôi
> hơi ngạc nhiên, vì mùa này không phải là mùa để người ta
cắm trại nơi đây!
> Bạn tôi kể rằng từ 20 năm nay, mỗi năm cứ đến mùa Giáng
Sinh lại có ông già
> đến đây cắm trại. Tôi ngạc nhiên hỏi lý do. Bạn tôi cho
biết chiếc cầu này
> là nơi quyến rũ nhiều người cứ đến mùa Giáng Sinh ra nhảy
cầu tự tử. Vì mùa
> Giáng Sinh ở Thụy Sĩ buồn quá, những người sống cô đơn
thường bị cơn trầm
> cảm (Depression) hành hạ nên dễ tìm cái chết. 20 năm qua,
người đàn ông đã
> cắm trại ở đầu cầu, nếu thấy ai một mình đứng trên
cầu, lập tức ông bước tới
> nói chuyện khuyên nhủ. Trong lều của ông thường có rượu
chát, chocolade và
> vài món quà nho nhỏ. Người có ý định tự tử thường được
ông mời vào lều cho
> uống rượu tâm tình, cho đến khi người đó bỏ ý định quyên
sinh. Trước khi rời
> khỏi lều, thể nào họ cũng được ông cho món quà có ý nghĩa,
với số điện thoại
> để sau đó cần người nói chuyện thì tìm ông. Ông làm việc
âm thầm và không
> nhờ bất cứ hội đoàn nào giúp sức. Nghe lời kể của bạn
tôi, tôi xúc động lắm,
> thật không ngờ giữa cuộc sống có quá nhiều bon chen, tranh
giật lại có Tâm
> Bồ Tát hiện hành. Tôi kéo bạn tôi đi về phía lều của ông
lão và tỏ ý muốn
> nói chuyện. Ông lão mở cửa lều, mời chúng tôi vào. Đó là
một người đàn ông
> có dáng người khắc khổ, tuổi khoảng trên dưới 70 tuổi,
gương mặt đầy từ ái.
> Trong căn lều thiết trí rất đơn giản, có tấm thảm trải cho
ấm và một lò than
> nho nhỏ bên cạnh để sưởi, nấu trà, cafê và thức ăn.
>
> Ông lão hỏi chúng tôi sao lại đứng trên cầu bàn luận lâu
vậy, giữa thời tiết
> giá lạnh trong buổi chiều Noël? Tôi kể ông nghe về cảm nhận
của mình khi
> biết chuyện và vô cùng tán thán hạnh nguyện của ông. Ông lão
mỉm cười: „Thì
> sống trong đời, ta có thể làm được việc gì tốt cho người
khác thì phải cố
> gắng thôi!“ Ông cũng cho biết thêm „có nhiều người oán
trách tôi vì tôi bắt
> họ tiếp tục sống để chịu khổ!“ Chúng tôi nói chuyện
với nhau khoảng 1 giờ
> đồng hồ về nhiều đề tài rất tương đắc, ông lão rất
thông thái, rất tế nhị và
> khi nói chuyện có sức thuyết phục rất cao. Sau đó chúng tôi
từ giã ông để
> trở về lo bữa tiệc buổi tối. Từ đó, thỉnh thoảng tôi
gọi điện thoại nói
> chuyện với ông. Tình bạn giữa chúng tôi nảy nở và trở nên
thân thiết. Ông
> tên Peter Dupont, tuổi đã 72 và sống một mình cô độc. Tôi
cũng ngạc nhiên
> không hiểu tại sao ông không có gia đình. Ông bảo: „Khi
trước tôi cũng có bà
> mẹ nữa, vì phụng dưỡng mẹ nên tôi chẳng lập gia đình,
ngày tháng qua đi, trở
> thành người già khi nào không biết.“ Ông làm việc tại ngân
hàng X với nhiệm
> vụ chuyển thư từ tài liệu từ văn phòng này tới văn phòng
khác. Ông không bao
> giờ nghỉ, trong suốt 40 năm làm việc tại đây. Khi mẹ ông qua
đời trong đêm,
> ông đến xin phép ban giám đốc cho ông được nghỉ nửa ngày.
Ông giám đốc ngạc
> nhiên thấy ông xin nghỉ, hỏi lý do mới biết đêm qua mẹ ông
qua đời. Ông giám
> đốc kêu trời và bắt ông nghỉ 1 tuần ở nhà lo mọi chuyện.
Sau 3 ngày, ông gọi
> điện thoại xin cho ông đi làm lại kẻo không ông cũng sẽ
„chết“ như bà mẹ của
> ông mất, nếu người ta còn bắt ông ở nhà!
>
> Quả thật tôi không thể hiểu được tại sao có người ham mê
công việc đến thế,
> ông lão trả lời những thắc mắc của tôi rằng: „Ta được
sống trong xã hội đầy
> đủ thế này, ta nợ biết bao nhiêu người, nếu không làm việc
để trả lại những
> ân nghĩa ta vay, thời ta nợ đến bao giờ mới trả nổi!?“ Tôi
giật mình vì lý
> luận của ông rất gần với tư tưởng Bồ Tát Đạo của Phật
Giáo đại thừa, trong
> khi ông là Ki Tô Hữu.
>
> Với thời gian, chúng tôi khám phá ra ông Dupont cũng chính là
khách hàng ở
> nhà bank nơi bạn tôi làm việc, mặc dù cũng làm việc cho nhà
bank, song nhà
> bank nơi ông làm việc thuộc nhà ngành quản trị gia tài (asset
management
> bank), trong khi ông chưa giàu có để có trương mục tại ngân
hàng đó.
>
> Ông biết bạn tôi và rất tin tưởng khi có chuyện gì có liên
quan đến ngân
> hàng tiền bạc.
>
> Thời gian trôi đi, đã 14 năm kể từ ngày tôi quen ông Dupont.
Hàng năm ông
> vẫn đến cắm trại bên cầu, dù rằng tuổi ông đã quá cao và
yếu nhiều. Rất
> nhiều người biết về ông, có những bài phóng sự hay chương
trình truyền hình
> nói về ông, song chưa bao giờ những thứ ấy khiến ông để ý!
Ông thường tỏ ra
> khó chịu khi người ta tới quay phim, phỏng vấn ông.
>
> Hôm qua, tôi nhận được điện thoại của bạn tôi, tôi đã
lặng người đi khi nghe
> tin ông đã vừa giã biệt cõi đời! Cảm động nhất là trước
ngày ông mất, ông
> nhờ người đẩy xe lăn cho ông tới ngân hàng gặp bạn tôi (sau
cơn bệnh cách
> đây 3 tháng, ông không đi lại được nữa, mà phải ngồi xe
lăn), ông mang tất
> cả các hoá đơn thuế nhà, thuế đất, bill điện nước theo và
yêu cầu bạn tôi
> thanh toán giúp ông. Ông bảo: „Ta biết ta sắp ra đi, nay nhờ
anh giúp trang
> trải hết những nợ nần còn sót lại này, ta không muốn còn
phải nợ nần gì khi
> giả biệt cõi trần.“ Ông không có nhiều tiền trong trương
mục, nhưng sau khi
> thanh toán còn lại một chút, bạn tôi hỏi ông muốn làm gì,
ông bảo làm gì
> cũng được, song ông có người cháu họ xa, hiện cũng đã 70
tuổi, nếu số tiền
> còn lại đó sau khi ông qua đời, được chuyển cho người cháu
với lời nhắn nhủ
> là „Giáng Sinh năm nay, ráng thay ông, một năm cũng được ra
cầu Lausanne cắm
> trại cứu người, thì ông sẽ mỉm cười thanh thản ở bên kia
thế giới“
>
> Chỉ vậy, hai ngày sau đó ông ra đi thanh thản tại bệnh viện
gần nhà.
>
> Một vị Bồ Tát bằng xương bằng thịt đã âm thầm đến và
đi, không để lại dấu
> vết! Tôi không đi dự tang lễ của ông được, nhưng nghe đâu
rất đông người
> tham dự! Có nhiều người được ông cứu từ 30 năm về trước
cũng mang gia đình
> con cháu tới tiễn ông.
>
> Mùa thu … vắng lặng và buồn quá! Chiếc lá vàng rơi để trở
về với cát bụi …
> tăng thêm chất màu mỡ cho đất. Một đóng góp cuối cùng! Ông
lão kỳ lạ kia
> cũng vậy!
>
> Mùa Vu Lan 2548
>
> Quảng Diệu Trần Bảo Toàn
>
>
>
>
>
>
>
>
>
>
>
>
>

#6229 From: Lando Lavie <lando.lavie@...>
Date: Mon Dec 31, 2012 3:19 am
Subject:: Re: Fwd: Hay quá mời xem ! Anti Alzheimer exercise
lando.lavie@...
Send Email Send Email
 
Excellent!! Phuong. Thank you. I can see every thing in the pictures.

Cau Quyen

On 12/20/12, Phuong Nguyen <id0017138@...> wrote:
>
>
> cheers,
>
> Phuong Nguyen
>
> Sent from my iPad
>
> Begin forwarded message:
>
>> From: Trieu Nguyen <nguyentrieu62@...>
>> Date: 13 December 2012 5:10:33 AEDT
>> To: vomonghue@..., id0017138@..., utu13@...,
>> hanhsgc@..., thodaoho@..., tuyet_ta@...
>> Subject: Fw: Fwd: Fw: Hay quá mời xem ! Anti Alzheimer exercise
>>
>>
>>
>>
>> ----- Forwarded Message -----
>> From: Phi Phuong Nguyen <
>>
>>  Ẩn trong những bức tranh là
>>  hình ãnh khác khá đặc biệt !
>>
>> They label this an Anti-Alzheimer exercise...
>>
>> To keep a sharp mind! Very Fascinating!
>>
>>
>>
>> CAN YOU SEE 10 FACES IN THIS TREE?
>>
>>
>>
>>
>> THERE'S A FACE IN HERE. CAN YOU SEE IT?
>>
>>
>> CAN YOU SEE THE BABY?
>>
>> CAN YOU SEE THE KISSING COUPLE?
>>
>>
>>
>>
>> CAN YOU SEE THE THREE WOMEN?
>>
>>
>>
>>
>> Can you tell the difference between a horse and a frog?
>> Watch closely...
>>
>> Send this round' to all your friends, these are really fascinating!
>>
>>
>>
>>
>>
>>
>>
>

#6230 From: Phuong Nguyen <id0017138@...>
Date: Thu Jan 3, 2013 9:18 pm
Subject:: Fwd: Computer do Chệt sản xuất : Môt đại họa cho nhân loại...
id0017138
Send Email Send Email
 


cheers,

Phuong Nguyen

Sent from my iPad

Begin forwarded message:

From: Trieu Nguyen <nguyentrieu62@...>
Date: 7 December 2012 5:43:49 AEDT
To: vomonhhue@..., id0017138@..., utu13@..., hanhsgc@..., thodaoho@..., tuyet_ta@...
Subject: Computer do Chệt sản xuất : Môt đại họa cho nhân loại...


From: Tu Nguyen
MÁY TÍNH TQ : MỘT ĐẠI HỌA CHO NHÂN LOẠI    
http://www.dfinews.com/news/microsoft-fights-chinese-nitol-virus-found-counterfeit-oss      
Tránh xa Computers của Chệt !   

 Máy vi tính hay Computers bây giờ cực kỳ tối tân mà giá tiền đã rẻ  đi rất nhiều.                                                    
Thí dụ :                                                          
                                                                         
       
Dell I14RN-1227BK, Intel Core i3-2350M, 14" Measured Diagonal,  Notebook With 6GB Memory, 500GB Hard Drive , W7 Home Premium bán $479.99 tại Frys.com ngày 14 tháng 9, 2012                                                                                                
       Chúng ta đừng bao giờ mua máy vi tính xuất xứ từ Trung Quốc sau khi đọc bản tin quan trọng dưới đây. Và còn cho thân nhân mình ở Việt Nam biết mà tránh xa vì có thể sẽ gây những thiệt hại trầm trọng đến những computers của chúng ta đang xài bên Mỹ này:    

         
       
Máy tính xuất xứ Chệt cài sẵn mã độc                                                                                      
       Microsoft vừa phát hiện các máy tính mới bán tại Trung Quốc đã cài sẵn mã độc ẩn mình chờ đợi lệnh xâm nhập máy tính người dùng, đánh cắp tài khoản ngân hàng và dữ liệu nhạy cảm, điều khiển máy tính  tấn công web từ xa.          
                                    
       Sự kiện này đã được tiết lộ trong các tài liệu tòa án niêm phong ngày 13-9 tại một tòa án liên bang ở Virginia
(Hoa Kỳ). Các thông tin trong tài liệu mô tả về một chiến dịch của Microsoft chống lai tội phạm mạng đang nhắm vào hệ điều hành Windows – mục tiêu tấn  công lớn nhất của các loại virút. Trong đó, Microsoft đã phát hiện một loại mã cực độc mang tên Nitol.          
                   
           
“Cửa hậu” của Chệt       
                                       
       Các nhân viên trong nhóm điều tra của Microsoft tại Trung Quốc đã mua 20 máy tính mới từ các nhà bán lẻ và cho chúng kết nối internet. Windows bản lậu được cài sẵn trên tất cả máy tính được  mua và bốn trong số đó được “tặng thêm” mã độc cài sẵn. Một may tính có
Nitol được chú ý nhất vì mã độc này ngay lập tức thức giấc và hoạt động khi điều tra viên mở máy lần đầu tiên mà không cần bất cứ thao tác nào từ phía người dùng.        
                       
       Nitol có chức năng cài đặt các backdoor (“cửa hậu”) để tội phạm  mạng có thể điều khiển máy tính từ xa thực hiện gửi thư rác, theo dõi người dùng máy tính, đánh cắp dữ liệu cá nhân hoặc tấn công các trang web trên mạng… Laptop chứa
Nitol được sản xuất tại Công ty máy tính Hedy ở Quảng Châu, Trung Quốc.  
                       
       
Tài liệu của Microsoft đã mô tả khả năng hoạt động của mã độc Nitol: “Ngay khi chúng tôi mở máy, nó bắt đầu dò tìm khắp Internet nhằm liên lạc với một máy tính khác”. Mức độ lây nhiễm đáng kinh  ngạc, chỉ cần cắm ổ USB chứa Nitol vào máy lây nhiễm, nó sẽ tự nhân bản sang đó. Kế đến, ổ USB cắm vào bất kỳ máy tính nào khác, Nitol tiếp tục lây nhiễm nhanh chóng vào mục tiêu mới. Trong hồ sơ trình tòa án, Microsoft đã cung cấp vài ngàn mẫu mã độc Nitol gồm nhiều biến thể khác nhau.                       
                       
       Theo Microsoft, bất chấp khoảng cách địa lý, Nitol đã lây lan nhanh chóng trên nhiều máy tính tại Trung Quốc, Hoa Kỳ, Nga, Úc và Đức.
       Theo số lượng tăng dần, các máy tính lây nhiễm góp phần tạo ra mạng  
botnet Nitol (mạng máy tính “ma” chịu sự điều khiển từ xa của chủ nhân) – một công cụ hái ra tiền cho tội phạm mạng – có thể đe dọa bất cứ hệ thống máy tính nào trên thế giới khi chúng đạt đến số lượng vài trăm ngàn, vài triệu hoặc hơn các “máy tính ma” (máy tính bị lây nhiễm).                      
                             
       Trong quá trình điều tra, Microsoft còn phát hiện tất cả biến thể của
Nitol trên các máy tính bị lây nhiễm đều luôn kết nối đến các máy chủ C&C (ra lệnh và điều khiển) liên quan đến tên miền 3322.org của một công ty Trung Quốc. Microsoft cáo buộc website này là trungtâm chính cho những hoạt động bất hợp pháp.    
                   
       Tên miền này là
“ngôi nhà lớn” cho hoạt động của mã độc Nitol và   hơn 560 loại mã độc khác, tạo thành kho lưu trữ các phần mềm “nhiễm mã độc” lớn nhất mà Microsoft chưa bao giờ gặp phải. Trước đó, các hãng bảo mật của Mỹ từng cảnh báo về việc tên miền 3322.org chiếm  hơn 17% các giao dịch web độc hại của thế giới trong năm 2009. Năm 2008, Hãng bảo mật Kaspersky Lab (Nga) cũng đã công bố bản báo cáo bảo mật chỉ ra rằng 40% các chương trình phần mềm độc hại tại một thời điểm có kết nối đến 3322.org.             
                   
        
Những máy tính VN có thể đã nhiễm                                      
       Theo số liệu từ Tổng cục Thống kê VN, trong tám tháng đầu năm nay mặt hàng điện tử, máy tính và linh kiện nhập khẩu có kim ngạch đạ 8 tỉ USD, tăng rất mạnh so với cùng kỳ năm trước, đến 88,7%. Mặt   khác, Trung Quốc là thị trường lớn nhất của VN với kim ngạch nhập  khẩu đạt 18,2 tỉ USD, tăng 17,9% so với cùng kỳ năm 2011. Điều này dễ dàng nhận thấy qua sự xuất hiện ồ ạt của máy tính xuất xứ từTrung Quốc tại các cửa hàng bán lẻ ở VN.        

                   
       
Đại diện một nhà bán lẻ máy tính cho biết: hầu hết các thương hiệu máy tính đều có đặt hàng sản xuất tại Trung Quốc, các nhà phân phốitại VN cũng chủ yếu nhập hàng từ Trung Quốc về. Các sản phẩm máy   tính có thể được cài đặt sẵn phần mềm hoặc chưa. Máy có cài đặt   phần mềm bản quyền có giá bán cao hơn, tuy nhiên nhà bán lẻ không thể nào kiểm chứng bản quyền của phần mềm đã được cài đặt trong máy.                              
    Trong khi đó, theo tài liệu điều tra của Microsoft, nhiều nhà sản xuất máy tính không có thương hiệu và nhà bán lẻ kém uy tín đã  không ngần ngại sử dụng những bản phần mềm lậu cài đặt sẵn trong máy tính nhằm giảm giá thành. Người tiêu dùng sẽ không thể nào biếtđược sản phẩm mình vừa mới mua đã được cài sẵn mã độc với “cửa hậu”vô cùng nguy hiểm. Họ vô tình trở thành mục tiêu “rất thơm” cho tội phạm mạng.                                                        
       Trao đổi với chúng tôi, ông Võ Đỗ Thắng, giám đốc Trung tâm đào tạo và an ninh mạng Athena, cho biết:
“Đặc tính của botnet là khả năng lây lan và phát tán rất nhanh thông qua mạng Internet. Vì thế với sự phát hiện botnet và điều tra của các chuyên gia Microsoft, tôi tin rằng Nitol có thể đã có mặt tại VN”.    
                       
       Theo ông Thắng,
Nitol này có thể tấn công người dùng VN bằng cách âm thầm mở các“cửa hậu” để tội phạm mạng từ xa có thể truy cập  trái phép vào máy tính người sử dụng. Quá trình này diễn ra rất âm thầm nên đối với người dùng cuối không có kiến thức chuyênmôn thi rất khó phát hiện.          
                                     
       Trước đây, hãng bảo mật Kaspersky Lab đã có những khám phá chi tiet về các loại phần mềm gián điệp được cho là nguy hiểm nhất hiện nay như Flame, Madi – mã độc máy tính chuyên phục vụ những yêu cầu đánhcắp thông tin mật từ những hệ thống nhạy cảm gồm nhà máy hạt nhân, hệ thống máy tính của chính phủ.        

                           
       Ông Jimmy Low, chuyên gia bảo mật khu vực Đông Nam Á của Hãng bảo mật Kaspersky Lab, từng cảnh báo:
“Do các trung tâm điều khiển của Flame (C&C server – máy chủ ra lệnh và điều khiển) được tìm thấy ở Trung Quốc và Ấn Độ – hai quốc gia lớn nhất nhì châu Á – nên tôi nghĩ rằng tội phạm mạng hoàn toàn có thể sử dụng các C&C server tương tự để tấn công các đối tượng ở VN hoặc Đông Nam Á nếu chúng muốn”. 

              Cách phòng chống“cửa hậu”                                        
       Ông Võ Đỗ Thắng cho biết để ngăn ngừa việc bị xâm nhập từ
“cửa hậu”, người dùng không nên truy cập vào các website hoặc không tải về và cài đặt các phần mềm trên mạng không rõ nguồn gốc. Song song đó, người dùng nên thường xuyên cập nhật chương trình chống virút, chương trình tường lửa (firewall) bảo vệ máy tính cá nhân và chương trình phát hiện các website có cài mã độc, phần mềm gián điệp như
  
Mcafee Site Advisor… Chương trình này sẽ cảnh báo khi người dùng truy cập vào website có cài mã độc, phần mềm gián điệp, “cửa hậu” đồng thời ngăn chặn không cho truy cập tiếp để tránh cho máy tính  bị lây nhiễm.        
                                           
       Đối với mã độc
Nitol, Microsoft cho biết hãng đã điều chỉnh lưu lượng truy cập Internet từ tên miền 3322.org vào một website đặc biệt. Từ đó, Microsoft sẽ tìm cách cảnh báo người dùng máy tính bị lây nhiễm cần cập nhật chương trình chống virút cũng như cách gỡ bỏ Nitol ra khỏi máy của họ. Hiện Microsoft đã ngăn chặn được 37 triệu kết nối mã độc từ tên miền 3322.org.
                               
       
Theo Báo Tuổi Trẻ                                                  





#6231 From: Phong Dinh <lv7hst@...>
Date: Fri Jan 4, 2013 12:16 am
Subject:: moi cac ban xem
lv7hst@...
Send Email Send Email
 
Messages 6202 - 6231 of 6350   Oldest  |  < Older  |  Newer >  |  Newest
Add to My Yahoo!      XML What's This?

Copyright 2010 Yahoo! Australia & NZ Pty Ltd. All rights reserved.
Privacy Policy - Terms of Service - Guidelines - Help